Soạn giả Viễn Châu
TRĂNG THU DẠ KHÚC
Gió lên lay động hoa bằng lăng thiết tha,
Hoa diễm kiều hoa mặn mà Màu hoa tươi thắm lắm hoa ơi,
Cũng như câu chuyện tình ta ngát hương.
VỌNG VỔ
Câu 1.
Con rạch Cái Thia chảy về tắc cậu, con sáo qua sông con sáo đậu hiên nhà ... Trời tháng tư em mặc áo hoa cà ... Qua ngõ nhà anh em kéo nghiêng vành nón. Giả bộ vô tình làm rớt cánh bằng lăng. Anh rón rén lượm cất cẩn thận trong gối áo. Đêm đêm nghe tiếng quốc gọi hè. Anh có nhớ em vuốt ve cánh bằng lăng cho đỡ nhớ.
Câu 2.
Hai đứa thương nhau chỉ biết nhìn nhau e thẹn. Anh nhát quá không dám nói dù chỉ một đôi lời ... Len lén nhìn em anh bắt gặp em cười ... Hàm răng trắng cắn hai hột lúa, mắt thẫn thờ chầm chậm ngó mây bay. Anh nói thầm mây đẹp lắm em ơi ! Mây trắng quá như tình ta trong trắng. Em bẽn lẽn cúi đầu nín lặng má ửng hồng trong vành nón nghiêng nghiêng.
NỐI LỐI
Rồi giặc Mỹ tràn qua thôn xóm,
Lửa bạo tàn thiêu đốt mái nhà tranh.
Vườn rau nhỏ gót giày đinh giẫm nát,
Anh quyết đứng lên bảo vệ quê mình.
Buổi tiễn đưa anh lên đường vào bộ đội,
Em đứng lặng yên không nói một lời.
Câu 5.
Chỉ nhìn thôi hỡi người em gái nhỏ, em có nghe chăng chiều chiến khu mây lộng bốn phương trời ... Anh giữ cánh hoa xưa như giữ một nụ cười ...
Nhớ lại hôm nào em kéo nghiêng vành nón giả bộ vô tình làm rớt cánh bằng lăng. Đêm hành quân trăng sáng long lanh. Nhớ con rạch Cái Thia chảy về tắc cậu. Em ước mơ ngày đất lành chim đậu. Con sáo qua sông con sáo đậu hiên nhà.
Câu 6.
Anh trở lại quê xưa lòng rộn rã niềm vui chiến thắng. Gặp lại em tóc vẫn cài màu hoa tím bằng lăng, anh nói thầm tình của đôi ta không thể cách ngăn. Dẫu chúng ta chưa nói với nhau một lời nhắn gởi, nhưng em ơi lửa tình yêu đã cháy ngời trong ánh mắt và đã trải qua tháng đợi năm chờ.
Trãi qua bao cảnh nắng mưa,
Mau hoa tím năm xưa xin tặng người.
Cầm hoa em mỉm miệng cười,
Như màu hoa tím trọn đời thủy chung.
hết
Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011
ĐIỆU BUỒN PHƯƠNG NAM
NHẠC
Về phương Nam lắng nghe cung đàn thổn thức vọng dưới trăng mơ màng. rồi theo sóng Cửu long nhớ nhung dâng trào. Chợt nhớ thương con sáo bay xa. Sương khói buồn để lại lòng ai. Con sáo sang sông sáo đã sổ lồng. Bay vế Bạc Liêu con sáo bay theo người thương người, bay về Trà Vinh con sáo bay qua đời tôi.VỌNG CỔ
Câu 1.
Con sáo trong lồng nhớ bầy than thở, tiếng sáo bi thương nức nở giữa đêm trường ... Sầu đời vương mang em cũng đoạn trường.
Sáo xa bầy cung thương lạc phím chùng dây, tâm sự này biết tỏ với ai đây.
Men rượu nồng cay chẳng làm vơi thương nhớ con sáo buồn con sáo khóc nỉ non. Còn trời cũng buồn sao trời mưa không dứt.
Câu 2.
Hương phấn nhạt mùi khói hương mờ như ảnh. Em chỉ thèm nghe một tiếng tơ lòng ... Thèm một điệu phương Nam ru giấc say nồng ...
Trời mưa trút sợi tơ lòng
Nhớ ai xa ngoài vạn dặm
Hờn ai nước mắt dâng sầu
Biết tìm ai người tri ngộ
Ru hồn trong suối thơ
Mơ màng theo tiếng tơ
( Về vọng cổ )
Câu hát phương Nam đông đầy nước mắt, mộc mạc quê mùa mà đốt cháy lòng em.
. Con sáo sang sông sáo đã sổ lồng. Bay vế Bạc Liêu con sáo bay theo người thương người, bay về Trà Vinh con sáo bay qua đời tôi. Câu hát ngân nga tiếng tơ giao hòa, cháy lên trong dạ muôn ngàn tâm sự, hát lên một lần để một đời xa nhau sáo ơi. Đàn thiên thu đứt dây tơ rồi, theo sóng vàng cát lỡ sông bồi, còn chi nữa biển dâu đã bao đổi dời. Về phương Nam ngấm sông ngậm ngùi thương những đời như lục bình trôi.
VỌNG CỔ
Câu 5.Sáo ơi cửa lồng son đã mỡ hãy hát lên bài ca ly biệt. Hát một lần thôi rồi không gặp nữa bao giờ ... Sáo bay theo điệu buồn phương Nam đang đợi đang chờ ... Trở về lại dòng sông mênh mông thuở ấy, như ngày nào sáo đã sang sông.
Còn em thì chẳng dám ước mong, sờ lại cung đàn khi tơ lòng đã đoạn.. Một kiếp hồng nhan qua như gió thoảng, còn chút phấn hương đâu dám lụy cho người.
Câu 6.
TRĂNG THU DẠ KHÚC
Hát ... hát lên một lần để đời xa nhau sáo ơi ! Một điệu ru hời ... nặng nỗi đau đời ... lời ru theo nước mắt rơi rơi, trắng đêm tâm sự mà lòng sầu thương sao chẳng vơi. Bạn tình chung ơi ! Sao chẳng nghẹn lời. Khúc ca ly biệt thôi đành từ đây dở dang.( Về vọng cổ )
Sáo đã bay xa mang theo điệu hát, còn lại mình em trong tê tái nghẹn ngào.
Một lần lỡ bước lầm đường
Là bao nhiêu nỗi đoạn trường riêng mang
Đêm đêm bên ngọn đèn tàn
Xót xa nghe một điệu buồn phương Nam
GÁNH NƯỚC ĐÊM TRĂNG
Soạn giả Viễn Châu
Sương thu lạnh bao trùm khắp nẻo,
Trăng đêm nay dìu dịu cả không gian.
Tôi với em đi gánh nước cạnh đình làng,
Mùi cỏ dại mơ màng trong đêm vắng.
VỌNG CỔ
Câu 1.
Nước giếng trong giữa đồi cát mịn, ánh nguyệt mờ soi đôi bóng giao kề ... Dưới trăng khuya tôi với em quảy gánh ra về ...
Giữa không trung tiếng sáo diều khoan nhặt, như tiếng hẹn hò của đôi mảnh tình quê. Em trước tôi sau hai đứa bước mau trên quãng đường mòn, đôi ta vẫn còn lưu luyến bên nhau khi đến ngã ba đường là chỗ chia tay để trở về xóm nhỏ ...
Câu 2.
Cuối năm ấy tôi phải ra đi làm ăn nơi miền rừng sâu núi thẳm, trước khi ra đi em còn căn dặn tôi rằng ... Em có thương tôi thì đừng vội lấy chồng ...
Tôi sẽ ra đi miền viễn xứ,
Quê người vẫn giữ dạ chờ mong.
Gìn lòng hai chữ thủy chung,
Yêu ai yêu chỉ một lần mà thôi.
Em cười em bảo với tôi,
Thề có đất trời không vong phụ anh đâu ...
Câu 3.
Đêm hôm sau chờ em đi gánh nước tôi đứng tại ngã ba đường dưới rặng mù u, tôi chưa nói được nữa câu vì toan mỡ lời từ biệt thì đôi mắt em đã rưng rưng đôi dòng lệ. Tôi vội lấy khăn tay ra lau nước mắt và gánh hộ cho em một đỗi đường để gọi là lần cuối cùng mình giúp đỡ cho nhau. Khăn tay tôi cất đem theo, Còn in nước mắt bạn nghèo năm xưa. Quê nghèo dãi nắng dầm mưa, Làm sao quên kẻ sớm trưa đợi chờ.
NỐI LỐI
Tôi trở về đây với giếng xưa,
Trời cao vằng vặc bóng trăng thề.
Ba năm xa cách em còn nhớ,
Kẻ ở phương trời chịu nắng mưa.
VỌNG CỔ
Câu 4.
Ba năm sau tôi trở về quê cũ, gánh nước đêm trăng để tìm lại kẻ chung tình ... Quảy gánh lên vay tôi thờ thẫn một mình ...
Nước giếng trong leo lẻo soi rõ bóng hình tiều tụy của tôi. Tiếng gà đã gáy sang canh trăng mười tám đã nhô lên khỏi đầu khóm trúc. Tôi ngồi lặng yên bên đôi gàu nước lòng bâng khuâng chưa vội bước chân về.
Câu 5.
Giếng nước sâu như mối tình trong trắng, tự ngàn xưa thề chẳng phai mờ ... Cớ sao em vội bước sang ngang mà không đợi không chờ. Chồng của em ở miền đô thị lại là người tốt mã lại giàu sang. Còn tôi mặt nám da đen bởi mưa nắng của miền rừng sâu núi thẳm. Ba năm sau tôi trở về quê cũ, gánh nước đêm trăng để tìm lại kẻ chung tình ...
Câu 6.
Hò ... ơ ai phụ tôi có đất trời chứng giám, Phận tôi nghèo đâu xứng đáng cùng ai. Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài, Hay đâu giếng cạn tôi tiếc hoài sợi dây. Trăng ơi trăng sáng làm sao trông khi lòng tôi đang u tối. Giếng nước sâu trong vắt sao tình của ai kia vẩn đục như giọt nước trong bùn ... Đêm nay dưới ánh trăng khuya tôi lại thẫn thờ ra đi gánh nước. Ngồi bên bờ giếng một mình, Có ai hiểu thấu chân tình của tôi.
HẾT
Sương thu lạnh bao trùm khắp nẻo,
Trăng đêm nay dìu dịu cả không gian.
Tôi với em đi gánh nước cạnh đình làng,
Mùi cỏ dại mơ màng trong đêm vắng.
VỌNG CỔ
Câu 1.
Nước giếng trong giữa đồi cát mịn, ánh nguyệt mờ soi đôi bóng giao kề ... Dưới trăng khuya tôi với em quảy gánh ra về ...
Giữa không trung tiếng sáo diều khoan nhặt, như tiếng hẹn hò của đôi mảnh tình quê. Em trước tôi sau hai đứa bước mau trên quãng đường mòn, đôi ta vẫn còn lưu luyến bên nhau khi đến ngã ba đường là chỗ chia tay để trở về xóm nhỏ ...
Câu 2.
Cuối năm ấy tôi phải ra đi làm ăn nơi miền rừng sâu núi thẳm, trước khi ra đi em còn căn dặn tôi rằng ... Em có thương tôi thì đừng vội lấy chồng ...
Tôi sẽ ra đi miền viễn xứ,
Quê người vẫn giữ dạ chờ mong.
Gìn lòng hai chữ thủy chung,
Yêu ai yêu chỉ một lần mà thôi.
Em cười em bảo với tôi,
Thề có đất trời không vong phụ anh đâu ...
Câu 3.
Đêm hôm sau chờ em đi gánh nước tôi đứng tại ngã ba đường dưới rặng mù u, tôi chưa nói được nữa câu vì toan mỡ lời từ biệt thì đôi mắt em đã rưng rưng đôi dòng lệ. Tôi vội lấy khăn tay ra lau nước mắt và gánh hộ cho em một đỗi đường để gọi là lần cuối cùng mình giúp đỡ cho nhau. Khăn tay tôi cất đem theo, Còn in nước mắt bạn nghèo năm xưa. Quê nghèo dãi nắng dầm mưa, Làm sao quên kẻ sớm trưa đợi chờ.
NỐI LỐI
Tôi trở về đây với giếng xưa,
Trời cao vằng vặc bóng trăng thề.
Ba năm xa cách em còn nhớ,
Kẻ ở phương trời chịu nắng mưa.
VỌNG CỔ
Câu 4.
Ba năm sau tôi trở về quê cũ, gánh nước đêm trăng để tìm lại kẻ chung tình ... Quảy gánh lên vay tôi thờ thẫn một mình ...
Nước giếng trong leo lẻo soi rõ bóng hình tiều tụy của tôi. Tiếng gà đã gáy sang canh trăng mười tám đã nhô lên khỏi đầu khóm trúc. Tôi ngồi lặng yên bên đôi gàu nước lòng bâng khuâng chưa vội bước chân về.
Câu 5.
Giếng nước sâu như mối tình trong trắng, tự ngàn xưa thề chẳng phai mờ ... Cớ sao em vội bước sang ngang mà không đợi không chờ. Chồng của em ở miền đô thị lại là người tốt mã lại giàu sang. Còn tôi mặt nám da đen bởi mưa nắng của miền rừng sâu núi thẳm. Ba năm sau tôi trở về quê cũ, gánh nước đêm trăng để tìm lại kẻ chung tình ...
Câu 6.
Hò ... ơ ai phụ tôi có đất trời chứng giám, Phận tôi nghèo đâu xứng đáng cùng ai. Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài, Hay đâu giếng cạn tôi tiếc hoài sợi dây. Trăng ơi trăng sáng làm sao trông khi lòng tôi đang u tối. Giếng nước sâu trong vắt sao tình của ai kia vẩn đục như giọt nước trong bùn ... Đêm nay dưới ánh trăng khuya tôi lại thẫn thờ ra đi gánh nước. Ngồi bên bờ giếng một mình, Có ai hiểu thấu chân tình của tôi.
HẾT
THƯƠNG EM NHIỀU QUA LÁ THƯ XUÂN
SÁNG TÁC: NGÔ HỒNG KHANH
Nói lối: Rừng vào xuân, rừng thay áo mới, Lá đỏ rơi đầy phủ lối quân đi. Giữa lúc hành quân, dừng chân anh viết vội, Gởi về em bên ấy xa xôi. Anh gởi về em từ miền biên cương xa xôi tổ quốc, đang buổi hành quân dừng chân anh nắn nót, con chim mừng xuân vui hót trên cành…
Vọng cổ
1/ Ở nơi ấy, rừng vào xuân, rừng không có mai vàng. Chỉ có hoàng hôn rừng buông sương trắng và tiếng chim ngàn vụt sáng buổi bình minh. Thương em nhiều, áo vải mong manh, ruộng sớm đồng trưa mưa nắng tảo tần. Nuôi con thay chồng đuổi giặc miền xa. Đất bám đôi chân bàn tay rám nắng!
2/ Tết đến năm nay, nhớ may con áo mới, đắp ấm thêm chăng khi đêm tối lạnh lùng. Anh vẫn hành quân vui với núi rừng. Đồng đội bên anh - những chàng trai trẻ, balô nặng đường dài áo rách đôi vai. Mang súng bên mình suốt lứa tuổi con trai, chưa ngắm mắt xanh của một người con gái, chưa nói cùng ai một lời ân ái. Giặc đến, lên đường súng lại cầm tay!
Nói lối
Mùa xuân về, em hãy nói cùng con,
Mai con lớn, con sẽ thành chiến sĩ,
Như chú như cha suốt đời bền bỉ
Đuổi giặc xâm lăng chưa ngơi nghỉ một ngày.
Câu hát người xưa em hãy ru con ngủ, chí làm trai dặm nghìn mây phủ, gấm vóc giang sơn con gìn giữ muôn... đời.
Vọng cổ
5/ Câu hát người xưa em hãy chọn lấy lời.
Làm trai cho đáng thân trai,
Xuống đông, đông tĩnh. Lên đoài, đoài yên.
Lịch sử giống nòi con hãy thuộc từng trang. Khe ngắm, đỉnh ruồi con tập nhìn cho kỹ. Ngòi viết học trò - mũi lê người chiến sĩ. Nhớ nghe con, giặc rình cõi biên thùy.
6/ Mùa xuân này là đã bao xuân, hai đứa hai nơi như lòng ta không giới tuyến. Xa cách đôi ta cho ở nơi đây triệu người xa gặp lại. Xà rông mới rực màu trai gái mừng xuân. Chim két bay về nghe nhạc trỗi ngũ âm. Điệu À - day lượn theo cánh tay cong cô gái. Ánh lửa bập bùng sôi hồn trai rực cháy. Nhịp lâm - vông nghiêng mái nhà sàn!
Rừng vào xuân, rừng thay áo mới. Lá đỏ rơi đầy, phủ lối quân đi. Giữa buổi hành quân, dừng chân anh viết vội. Thương em nhiều, qua lá thư xanh.
Nói lối: Rừng vào xuân, rừng thay áo mới, Lá đỏ rơi đầy phủ lối quân đi. Giữa lúc hành quân, dừng chân anh viết vội, Gởi về em bên ấy xa xôi. Anh gởi về em từ miền biên cương xa xôi tổ quốc, đang buổi hành quân dừng chân anh nắn nót, con chim mừng xuân vui hót trên cành…
Vọng cổ
1/ Ở nơi ấy, rừng vào xuân, rừng không có mai vàng. Chỉ có hoàng hôn rừng buông sương trắng và tiếng chim ngàn vụt sáng buổi bình minh. Thương em nhiều, áo vải mong manh, ruộng sớm đồng trưa mưa nắng tảo tần. Nuôi con thay chồng đuổi giặc miền xa. Đất bám đôi chân bàn tay rám nắng!
2/ Tết đến năm nay, nhớ may con áo mới, đắp ấm thêm chăng khi đêm tối lạnh lùng. Anh vẫn hành quân vui với núi rừng. Đồng đội bên anh - những chàng trai trẻ, balô nặng đường dài áo rách đôi vai. Mang súng bên mình suốt lứa tuổi con trai, chưa ngắm mắt xanh của một người con gái, chưa nói cùng ai một lời ân ái. Giặc đến, lên đường súng lại cầm tay!
Nói lối
Mùa xuân về, em hãy nói cùng con,
Mai con lớn, con sẽ thành chiến sĩ,
Như chú như cha suốt đời bền bỉ
Đuổi giặc xâm lăng chưa ngơi nghỉ một ngày.
Câu hát người xưa em hãy ru con ngủ, chí làm trai dặm nghìn mây phủ, gấm vóc giang sơn con gìn giữ muôn... đời.
Vọng cổ
5/ Câu hát người xưa em hãy chọn lấy lời.
Làm trai cho đáng thân trai,
Xuống đông, đông tĩnh. Lên đoài, đoài yên.
Lịch sử giống nòi con hãy thuộc từng trang. Khe ngắm, đỉnh ruồi con tập nhìn cho kỹ. Ngòi viết học trò - mũi lê người chiến sĩ. Nhớ nghe con, giặc rình cõi biên thùy.
6/ Mùa xuân này là đã bao xuân, hai đứa hai nơi như lòng ta không giới tuyến. Xa cách đôi ta cho ở nơi đây triệu người xa gặp lại. Xà rông mới rực màu trai gái mừng xuân. Chim két bay về nghe nhạc trỗi ngũ âm. Điệu À - day lượn theo cánh tay cong cô gái. Ánh lửa bập bùng sôi hồn trai rực cháy. Nhịp lâm - vông nghiêng mái nhà sàn!
Rừng vào xuân, rừng thay áo mới. Lá đỏ rơi đầy, phủ lối quân đi. Giữa buổi hành quân, dừng chân anh viết vội. Thương em nhiều, qua lá thư xanh.
BÓNG QUÊ
Sáng tác: Trường Hải – Mai Thi
Nối lối:
Mấy năm rồi tôi không về quê cũ
Nhớ luỹ tre bên cạnh đình làng
Bờ đê xưa thuở ngày thơ còn đi học
Đợi gió lên cùng bạn thả diều
Lý chiều chiều (nam bộ):
Đường làng, năm cũ nay còn không
Bao ngày qua cách xa làm thân viễn xứ
Bao năm vẫn chưa quay về
Đâu bóng đê năm nào
Vui cùng chúng bạn rong chơi
Quê hương ơi nhớ thương vô cùng
Vọng cổ:
Câu 4:
Đường làng năm xưa vẫn còn đây và luỹ tre xanh vẫn nghiêng mình che bóng mát. Bát ngát hương thơm của mùi lúa chín và thoáng nghe câu ca dao của mẹ hát năm… nào.
Lời ca dao tha thiết ngọt ngào. Con sông quê vẫn hiền hoà xuôi chảy nước lớn nước ròng bao lượt nắng mưa. Trở lại quê nhà sau bao năm tháng bôn ba. Đường quê năm cũ vẫn xanh màu lúa mới. Câu hát ngọt ngào mẹ đã ru con, dẫu có đi xa xin hãy nhớ quê nhà. (hò)
Lý năm căng:
Đường quê trong ánh hoàng hôn.
Nhiều năm tuy đã đi xa
Thương mãi câu ca dao xưa
Từ lâu khắc ghi kỹ niệm
Chiều quê vương vấn ngày xanh
Trường tan lưu luyến cùng nhau
Áo trắng hồn nhiên năm tháng học trò.
Câu 5:
Câu hát thân quen ngọt ngào của mẹ, qua khúc ca dao đằm thắm dịu dàng. + + Màu mực tím ngày xanh qua bao nổi nhớ đông đầy. Tuổi học trò năm tháng rong chơi. Áo trắng tan trường xiết bao kĩ niệm. Ngôi trường nhỏ dẫu không còn nét riêu phong , nhưng đâu đó vẫn còn in dấu cũ. Kỹ niệm tuổi hồn nhiên trong tà áo trắng. Đẹp nét thanh xuân chan chứa bao tình.
Đoãn khúc lâm giang:
Đường về làng thêm xa,
Vắng bóng cha trên đồng năm xưa
Mù xa mái tranh nghèo
Nơi mẹ thường ra đồng gặt lúa.
Mờ xa mờ trong khói sương
Bóng quê hương vẫn nặng tình nhớ thương
Câu 6:
Thương lắm mái tranh nghèo lờ mờ trong sương khói. Khói bếp ban chiều ẩn hiện xa xa. Chắc giờ đây mẹ đang nấu bữa cơm chiều, tuổi già sức yếu mẹ không còn ra đồng gặt lúa. Nhớ dáng cha xưa trên đồng hợp tác, những buổi cày xa mệt nhọc lúc trưa về.
Đường quê tôi đã về đây
Mờ trông bóng mẹ bạc màu tóc mây.
Quê nhà xa cách bao ngày.
Về đây chan chứa thâm tình quê hương.
Nối lối:
Mấy năm rồi tôi không về quê cũ
Nhớ luỹ tre bên cạnh đình làng
Bờ đê xưa thuở ngày thơ còn đi học
Đợi gió lên cùng bạn thả diều
Lý chiều chiều (nam bộ):
Đường làng, năm cũ nay còn không
Bao ngày qua cách xa làm thân viễn xứ
Bao năm vẫn chưa quay về
Đâu bóng đê năm nào
Vui cùng chúng bạn rong chơi
Quê hương ơi nhớ thương vô cùng
Vọng cổ:
Câu 4:
Đường làng năm xưa vẫn còn đây và luỹ tre xanh vẫn nghiêng mình che bóng mát. Bát ngát hương thơm của mùi lúa chín và thoáng nghe câu ca dao của mẹ hát năm… nào.
Lời ca dao tha thiết ngọt ngào. Con sông quê vẫn hiền hoà xuôi chảy nước lớn nước ròng bao lượt nắng mưa. Trở lại quê nhà sau bao năm tháng bôn ba. Đường quê năm cũ vẫn xanh màu lúa mới. Câu hát ngọt ngào mẹ đã ru con, dẫu có đi xa xin hãy nhớ quê nhà. (hò)
Lý năm căng:
Đường quê trong ánh hoàng hôn.
Nhiều năm tuy đã đi xa
Thương mãi câu ca dao xưa
Từ lâu khắc ghi kỹ niệm
Chiều quê vương vấn ngày xanh
Trường tan lưu luyến cùng nhau
Áo trắng hồn nhiên năm tháng học trò.
Câu 5:
Câu hát thân quen ngọt ngào của mẹ, qua khúc ca dao đằm thắm dịu dàng. + + Màu mực tím ngày xanh qua bao nổi nhớ đông đầy. Tuổi học trò năm tháng rong chơi. Áo trắng tan trường xiết bao kĩ niệm. Ngôi trường nhỏ dẫu không còn nét riêu phong , nhưng đâu đó vẫn còn in dấu cũ. Kỹ niệm tuổi hồn nhiên trong tà áo trắng. Đẹp nét thanh xuân chan chứa bao tình.
Đoãn khúc lâm giang:
Đường về làng thêm xa,
Vắng bóng cha trên đồng năm xưa
Mù xa mái tranh nghèo
Nơi mẹ thường ra đồng gặt lúa.
Mờ xa mờ trong khói sương
Bóng quê hương vẫn nặng tình nhớ thương
Câu 6:
Thương lắm mái tranh nghèo lờ mờ trong sương khói. Khói bếp ban chiều ẩn hiện xa xa. Chắc giờ đây mẹ đang nấu bữa cơm chiều, tuổi già sức yếu mẹ không còn ra đồng gặt lúa. Nhớ dáng cha xưa trên đồng hợp tác, những buổi cày xa mệt nhọc lúc trưa về.
Đường quê tôi đã về đây
Mờ trông bóng mẹ bạc màu tóc mây.
Quê nhà xa cách bao ngày.
Về đây chan chứa thâm tình quê hương.
YÊU CÂU VỌNG CỔ QUÊ NHÀ
Sáng tác: Hữu Sơn
Thơ
Bạn yêu khúc hát dân ca
Tôi yêu âm điệu thiết tha quê mình
Câu vọng cổ đậm nghĩa tình
Nhịp cầu tri ngộ bạn – mình quen nhau
Trăng Thu Dạ Khúc
Trỗi lên khúc nhạc buổi đầu sơ giao biết nhau
Câu hát quê mình, sâu đậm nghĩa tình
Dù mai xa cách vẫn nhớ nhau
Biết bao tâm sự gởi vào lời ca thiết tha
Câu 01
Bạn ơi, hãy cất cao lời ca tiếng hát.
Câu hát quê hương đậm tình xứ sở, dù ở nơi đâu cũng thương nhớ quê . . .nhà
Âm điệu quê hương tha thiết đậm đà
Chúng ta quen nhau qua lời ca tiếng nhạc
Cảm xúc dâng tràn khi nghe khúc dân ca
Lời ca thương mẹ kính cha
Sống cho hiếu thảo mới là đạo con
Một lòng yêu nước thương non
Sống thủy chung giữ tròn câu nhân nghĩa.
Câu 02
Bạn ơi, hãy thương nhau bằng tấm lòng chân thật,
bằng trái tim trong sáng rạng ngời
Câu vọng cổ quê hương sao quá tuyệt vời
Giai điệu thiết tha lời ca bay bổng
Nối kết những tâm hồn đồng điệu yêu thương
Bạn và tôi xa cách quê hương
Đều da diết nhớ thương dòng sông quê mẹ
Ta hãy hát lên để cùng nhau san sẻ
Sưởi ấm cõi lòng tâm sự kẻ xa quê
Hò
Hò….ơi… yêu câu vọng cổ quê nhà
Một tài sản quí ông cha lưu truyền
Người ơi đi khắp trăm miền
Vẫn không tìm được hò. . . ơi. . .
Vẫn không tìm được bài ca vọng cổ quê . . . mình (xuống vọng cổ câu 05)
Hò xự xang xê chan chứa bao tình
Bài vọng cổ là hồn thiêng sông núi
Được kết tinh bằng xương máu của cha ông
Ai nghe cũng phải xao lòng
Tâm hồn dân tộc con rồng cháu tiên
Bài ca vọng cổ thiên liêng
Ngàn năm con cháu rồng tiên tự hào
Câu 06
Bạn và tôi hãy cùng nhau gìn giữ
Tài sản tinh thần vô giá của ông cha
Để cuộc đời vang mãi những lời ca
Kết trái đơm hoa trong vườn nghệ thuật
Mỗi chúng ta hãy gắng công góp sức
Xây dựng quê nhà giàu đẹp văn minh
Tâm tình trong buổi sơ giao
Bấy nhiêu tâm sự là bao nhiêu tình
“Từ là từ phu tướng
Bảo kiếm sắc phong lên đàng”
Ơi lời ca xưa sẽ còn vang mãi
Qua bao bến bờ muôn nẻo quê hương./.
Thơ
Bạn yêu khúc hát dân ca
Tôi yêu âm điệu thiết tha quê mình
Câu vọng cổ đậm nghĩa tình
Nhịp cầu tri ngộ bạn – mình quen nhau
Trăng Thu Dạ Khúc
Trỗi lên khúc nhạc buổi đầu sơ giao biết nhau
Câu hát quê mình, sâu đậm nghĩa tình
Dù mai xa cách vẫn nhớ nhau
Biết bao tâm sự gởi vào lời ca thiết tha
Câu 01
Bạn ơi, hãy cất cao lời ca tiếng hát.
Câu hát quê hương đậm tình xứ sở, dù ở nơi đâu cũng thương nhớ quê . . .nhà
Âm điệu quê hương tha thiết đậm đà
Chúng ta quen nhau qua lời ca tiếng nhạc
Cảm xúc dâng tràn khi nghe khúc dân ca
Lời ca thương mẹ kính cha
Sống cho hiếu thảo mới là đạo con
Một lòng yêu nước thương non
Sống thủy chung giữ tròn câu nhân nghĩa.
Câu 02
Bạn ơi, hãy thương nhau bằng tấm lòng chân thật,
bằng trái tim trong sáng rạng ngời
Câu vọng cổ quê hương sao quá tuyệt vời
Giai điệu thiết tha lời ca bay bổng
Nối kết những tâm hồn đồng điệu yêu thương
Bạn và tôi xa cách quê hương
Đều da diết nhớ thương dòng sông quê mẹ
Ta hãy hát lên để cùng nhau san sẻ
Sưởi ấm cõi lòng tâm sự kẻ xa quê
Hò
Hò….ơi… yêu câu vọng cổ quê nhà
Một tài sản quí ông cha lưu truyền
Người ơi đi khắp trăm miền
Vẫn không tìm được hò. . . ơi. . .
Vẫn không tìm được bài ca vọng cổ quê . . . mình (xuống vọng cổ câu 05)
Hò xự xang xê chan chứa bao tình
Bài vọng cổ là hồn thiêng sông núi
Được kết tinh bằng xương máu của cha ông
Ai nghe cũng phải xao lòng
Tâm hồn dân tộc con rồng cháu tiên
Bài ca vọng cổ thiên liêng
Ngàn năm con cháu rồng tiên tự hào
Câu 06
Bạn và tôi hãy cùng nhau gìn giữ
Tài sản tinh thần vô giá của ông cha
Để cuộc đời vang mãi những lời ca
Kết trái đơm hoa trong vườn nghệ thuật
Mỗi chúng ta hãy gắng công góp sức
Xây dựng quê nhà giàu đẹp văn minh
Tâm tình trong buổi sơ giao
Bấy nhiêu tâm sự là bao nhiêu tình
“Từ là từ phu tướng
Bảo kiếm sắc phong lên đàng”
Ơi lời ca xưa sẽ còn vang mãi
Qua bao bến bờ muôn nẻo quê hương./.
NGỌT NGÀO ÂM ĐIỆU QUÊ HƯƠNG
Lâm Hữu Tặng
Lối :
Em ơi! Hãy hát lên đi bài ca xứ sở
Âm điệu ngọt ngào qua câu hát quê hương
Xa cách quê nhà mới thấy nhớ thấy thương
Nghe câu vọng cổ chạnh lòng người xa xứ.
1. Có phải không em từng điệu lý năm xưa đã hòa cùng ngũ cung bổng trầm khoan nhặt. Tiếng lòng của quê hương hay tiếng lòng người xa xứ đã ấp ủ trong tim bao nỗi nhớ niềm thương về một góc quê… nhà.
Dào dạt lời ca hòa lẫn những điệu hò.
Anh nắn nót đường tơ em cất cao giọng hát, bài hát ân tình đã ghi khắc tim anh.
Anh lại thèm nghe điệu Lý chim xanh, hòa khúc Chiêu Quân dưới sương lạnh đêm buồn.
Lòng bỗng bồn chồn khi hát khúc Nam Xuân, không biết bao giờ mới trở về nơi đất tổ.
Lý Cái Mơn
Từng cung thương
Hòa trong tiếng hát
Ghi khắc trong tim
Quê nhà với bao người thân
Có con đê và ruộng lúa chín thơm đợi mùa
Lòng bâng khuâng thương nhớ về quê hương
Nơi có bao người thương
Có tiếng đàn cùng âm nhạc cải lương
2. Ôi bài Dạ cổ hoài lang mang dáng hình xứ sở, dù ở đâu lòng vẫn in sâu câu hát năm nào.
Từng tiếng nhạc lời ca đã thấm sâu vào tận đáy tâm hồn.
Điệu lý Cái Mơn đưa anh về quê mẹ, trái ngọt cây lành trĩu quả xum xuê.
Anh nâng phím đàn dìu dặt cung tơ, em hát khúc tương tư gởi về nơi đất mẹ.
Cách trở núi sông với nỗi lòng se thắt, nước mắt tuôn trào qua câu hát quê hương.
Trăng Thu Dạ Khúc
Tiếng tơ khoan nhặt nghe hồn đê mê sao tái tê
Khi anh xuống xề
Hòa lẫn cung hò
Xong bài Xuân Nữ cho đến Trăng Thu
Bản Tương tư ngự khóc nàng Chiêu Quân nơi ải xa.
5. Dẫu năm tháng đi qua nhưng âm điệu cải lương vẫn hằn sâu trong lòng người xa xứ. Vẫn mãi là khúc ca muôn vàn cung bậc vì cổ nhạc Việt Nam phong phú vô…cùng.
Hát nữa đi em điệu lý Tương phùng.
Anh sẽ cùng em hát lên bản nhạc lòng năm cũ, qua lớp dựng Văn Thiên Tường trong “Đêm lạnh chùa hoang”.
Trăng nước mơ màng anh thấy mình là một Trương Chi, em là Mỵ Nương giữa lầu son rực rỡ.
Tiếng sáo Trương Chi có làm nao lòng người nơi điện ngọc, và nỗi niềm riêng mang nặng trong lòng.
Lý Con Sáo
Sương giăng giăng
Đêm lạnh canh tàn hắt hiu
Lòng chạnh niềm cô liêu
Hãy cùng anh dạo bản Sương Chiều
Xang xừ líu rộn ràng
Hòa bản đàn song loan anh gõ lên
Tiếng em ca chứa chan sầu tư
Còn nỗi buồn nào hơn nhớ quê
Qua tiếng ca đê mê hồn ta
(trở về câu 6)
Em ơi! Khúc tình ca qua từng cung từng điệu, là hồn của quê hương của dân tộc muôn đời.
Ngọt ngào câu hát em ơi
Tình ca đất nước ngàn đời không phai
Dẫu còn muôn nẻo chông gai
Nhưng hồn dân tộc luôn rạng ngời trong tim
Lối :
Em ơi! Hãy hát lên đi bài ca xứ sở
Âm điệu ngọt ngào qua câu hát quê hương
Xa cách quê nhà mới thấy nhớ thấy thương
Nghe câu vọng cổ chạnh lòng người xa xứ.
1. Có phải không em từng điệu lý năm xưa đã hòa cùng ngũ cung bổng trầm khoan nhặt. Tiếng lòng của quê hương hay tiếng lòng người xa xứ đã ấp ủ trong tim bao nỗi nhớ niềm thương về một góc quê… nhà.
Dào dạt lời ca hòa lẫn những điệu hò.
Anh nắn nót đường tơ em cất cao giọng hát, bài hát ân tình đã ghi khắc tim anh.
Anh lại thèm nghe điệu Lý chim xanh, hòa khúc Chiêu Quân dưới sương lạnh đêm buồn.
Lòng bỗng bồn chồn khi hát khúc Nam Xuân, không biết bao giờ mới trở về nơi đất tổ.
Lý Cái Mơn
Từng cung thương
Hòa trong tiếng hát
Ghi khắc trong tim
Quê nhà với bao người thân
Có con đê và ruộng lúa chín thơm đợi mùa
Lòng bâng khuâng thương nhớ về quê hương
Nơi có bao người thương
Có tiếng đàn cùng âm nhạc cải lương
2. Ôi bài Dạ cổ hoài lang mang dáng hình xứ sở, dù ở đâu lòng vẫn in sâu câu hát năm nào.
Từng tiếng nhạc lời ca đã thấm sâu vào tận đáy tâm hồn.
Điệu lý Cái Mơn đưa anh về quê mẹ, trái ngọt cây lành trĩu quả xum xuê.
Anh nâng phím đàn dìu dặt cung tơ, em hát khúc tương tư gởi về nơi đất mẹ.
Cách trở núi sông với nỗi lòng se thắt, nước mắt tuôn trào qua câu hát quê hương.
Trăng Thu Dạ Khúc
Tiếng tơ khoan nhặt nghe hồn đê mê sao tái tê
Khi anh xuống xề
Hòa lẫn cung hò
Xong bài Xuân Nữ cho đến Trăng Thu
Bản Tương tư ngự khóc nàng Chiêu Quân nơi ải xa.
5. Dẫu năm tháng đi qua nhưng âm điệu cải lương vẫn hằn sâu trong lòng người xa xứ. Vẫn mãi là khúc ca muôn vàn cung bậc vì cổ nhạc Việt Nam phong phú vô…cùng.
Hát nữa đi em điệu lý Tương phùng.
Anh sẽ cùng em hát lên bản nhạc lòng năm cũ, qua lớp dựng Văn Thiên Tường trong “Đêm lạnh chùa hoang”.
Trăng nước mơ màng anh thấy mình là một Trương Chi, em là Mỵ Nương giữa lầu son rực rỡ.
Tiếng sáo Trương Chi có làm nao lòng người nơi điện ngọc, và nỗi niềm riêng mang nặng trong lòng.
Lý Con Sáo
Sương giăng giăng
Đêm lạnh canh tàn hắt hiu
Lòng chạnh niềm cô liêu
Hãy cùng anh dạo bản Sương Chiều
Xang xừ líu rộn ràng
Hòa bản đàn song loan anh gõ lên
Tiếng em ca chứa chan sầu tư
Còn nỗi buồn nào hơn nhớ quê
Qua tiếng ca đê mê hồn ta
(trở về câu 6)
Em ơi! Khúc tình ca qua từng cung từng điệu, là hồn của quê hương của dân tộc muôn đời.
Ngọt ngào câu hát em ơi
Tình ca đất nước ngàn đời không phai
Dẫu còn muôn nẻo chông gai
Nhưng hồn dân tộc luôn rạng ngời trong tim
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
