Danh sách theo thứ tự ABC
- Ái Tử Kê
- Ánh Nắng
- Ánh Trăng
- Bá Hoa
- Bát Man Tấn Cống
- Bắc Sơn Trà
- Bài Tạ (Tọa Ngọc Lầu)
- Bắn Nhạn
- Bình Bán Chấn
- Bình Bán Vắn
- Bình Sa Lạc Nhạn
- Cao Phi
- Cao San
- Chi Hoa Trường Hận
- Chiêu Quân
- Chinh Phụ Ly Tình (Chinh Phụ)
- Chuồn chuồn
- Cổ Bản
- Cổ Bản Vắn
- Dạ Cổ Hoài Lang
- Dạ Khúc
- Đăng Sơn Lãm Thủy (Xàng xàng liu)
- Đường Thái Tôn
- Dì Phạn
- Đoản Khúc Lam Giang
- Duyên Kỳ Ngộ
- Giang Nam
- Giang Nam Cửu Khúc
- Giang Tô Điểu Ngữ
- Hàn Giang
- Hành Vân
- Hoài Nam Khúc
- Hoài Tình
- Hướng Mã Hồi Thành
- Khốc Hoàng Thiên
- Khổng Minh tọa lầu
- Khúc Ca Hoa Chúc
- Kiều Nương
- Kim Tiền Bản
- Kim Tiền Huế
- Lạc Âm Thiều
- Lạc Xuân Hoa
- Lệ Rơi Thấm Đá
- Liên Hườn
- Liêu Giang
- Liễu Thuận Nương
- Long Đăng
- Long Hổ Hội
- Long Hổ (nhạc cải lương)
- Long Hổ (nhạc Huế)
- Long Ngâm
- Lộng Nguyệt
- Lưu Thủy Đoản
- Lưu Thủy Hành Vân (Hoài Cầu)
- Lưu Thủy Trường
- Lý Ba Tri
- Lý Bông Dừa
- Lý Bông Trang
- Lý Cái Mơn
- Lý Cây Bông
- Lý Qua Cầu
- Lý Chiều Chiều
- Lý Chiều Chiều Huế
- Lý Chim Quyên
- Lý Chim Xanh
- Lý Con Khỉ
- Lý Con Sáo
- Lý Con Sáo Gò Công
- Lý Con Sáo Sang Sông (Lý Ở Ở)
- Lý Đất Giồng (Lý Tình Tang)
- Lý Đêm Trăng
- Lý Đương Đệm
- Lý Giao Duyên
- Lý Lu Là
- Lý Kéo Chài
- Lý Mỹ Hưng
- Lý Mỹ Trà
- Lý Năm Căn
- Lý Phước Châu
- Lý Phước Kiến
- Lý Qua Cầu
- Lý Sâm Thương
- Lý Son Sắc (Lý Tứ Đại)
- Lý Trăng Soi
- Lý Tòng Quân (Lý Mù Sương)
- Lý Tương Phùng (Lý Tư Phùng)
- Mạnh Lệ Quân
- Mẫu Đơn
- Mẫu Tầm Tử
- Miên Hậu Hồi Cung
- Minh Châu
- Nam Ai
- Nam Đảo (Đảo Ngũ Cung)
- Nam Xuân
- Nặng Tình Xưa
- Ngươn Tiêu Hội Oán
- Nguyên Tiêu
- Nguyệt Bác Xuân Đài
- Ngự Giá Đăng Lâu
- Ngũ Điểm
- Ngũ Điểm - Bài tạ
- Ngựa Ô Bắc
- Ngựa Ô Nam
- Ngũ Đối Hạ (bài Hạ)
- Ngũ Đối Thượng
- Nhạn Về
- Phẩm Tuyết
- Phi Vân Điệp Khúc
- Phong Ba Đình
- Phong Nguyệt
- Phú Lục
- Phụng Cầu Hoàng (Phụng Cầu/Phụng Cầu Hoàng Duyên)
- Phụng Hoàng Lai Nghi (Phụng Hoàng Tài Tử/Phụng Hoàng Cầu)
- Phụng Hoàng Cải Lương (Phụng Hoàng 12 câu)
- Phụng Nghi Đình
- Quý Phi Túy Tửu
- Song Cước
- Song Phi Hồ Điệp
- Sơn Đông Hướng Mã
- Sương Chiều
- Sương Chiều - Tú Anh
- Tam Pháp Nhập Môn
- Tân Xái Phỉ
- Tấn Phong
- Tẩu Mã
- Tây Mai
- Tây Thi
- Thanh Dạ Đề Quyên
- Thu Hồ
- Thu Hồ Diệp Lạc
- Thu Phong
- Thủ Bình Bán
- Thủ Phong Nguyệt
- Tiểu Khúc
- Tô Võ Mục Dương
- Trạng Nguyên Hành Lộ
- Trăng Thu Dạ Khúc
- Trăng Thu lớp Vĩ
- Trống Quân
- Trung Thu
- Trường Tương Tư
- Tú Anh
- Từ Bá Tướng (Đại Bá Đương)
- Tử Qui Từ
- Tứ Đại Oán
- Tùng Lâm Dạ Lãm
- Ú Liu Ú Xáng (Thiên Bất Túc)
- Uyên Ương Hội Vũ
- Vạn Giá
- Văn Thiên Tường
- Vạn Huê Trường Hận
- Vọng Kim Lang
- Võ Biền Xuất Đội
- Võ Tắc Biệt
- Võ Văn Hội Oán
- Xuân Nữ
- Xuân Phong
- Xuân Tình
- Xàng Xê lớp Hò
- Xàng Xê lớp Xề
- Xang Xừ Líu
- Xế xảng
Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011
DANH SÁCH CÁC BÀI BẢN CẢI LƯƠNG
BÔNG Ô MÔI
(Lý con sáo)
Bông ô môi , gió cuốn rụng đầy trên sông
Nhìn mây trời mêng mông.
Kẻ ly hương nay đã quay về, sao trong dạ não nề.
Hồi chuông buồn từ xa vẵng đưa, trông khói sương thêm tái tê hồn ta.
Ngồi bên bờ nhìn hoa lá rơi. Cơn gió đưa theo nước sông buồn vơi.
VỌNG CỔ: Bến nước năm xưa chỉ còn cội đa già chơ vơ rũ bóng, gió đông ơi lòng tôi đà ớn lạnh sao gió đông còn thổi làm chi cho bông ô môi rũ cánh rụng…
Câu 1: ……tơi bời. Người cũ giờ đây sao vắng dạng lâu rồi. Mây lang thang trôi về nơi vô định sương khói nhạt nhoà hoa thắm cũng buồn trôi. Mười năm rồi còn chi nữa em ơi, mình xa nhau mỗi kẻ một phương buồn. Tôi giang hồ đã mỏi gót phong sương, em ở đây với bốn bề khói lửa.
Câu 2: Tôi quên làm sao ngày tôi sang nhà em, ăn bát canh mồng tơi với nồi cơm gạo mới rồi chia tay từ giã để lên đường. Em bơi xuồng ba lá tiễn đưa tôi đến tận đầu làng, khi chia tay cả hai còn bịn rịn nước mắt đôi dòng cứ ràn rụa trào tuôn. Về đi em lo rẫy bái nương khoai mình còn gặp gỡ khi thanh bình trở lại, dù xa cách đầu non hay cuối bãi tôi vái van trời cho quê ngoại bình yên.
(Nói lối)
Kể từ đó như cánh bèo mặt nước
Trôi bập bềnh trên bốn mặt trường giang
Rồi một chiều lòng chạnh nhớ quê hương
Tôi về thăm lại xóm làng quen thuộc.
VỌNG CỔ: Tôi ngồi dưới rặng ô môi nhìn những cánh hoa rụng rơi trên mặt nước theo trận gió tàn đông lướt thướt …
Câu 4: ….bay về, Chuông đổ từ xa một âm thanh vang vọng não nề. Mùi hương khói theo gió chiều phảng phất từ một ngôi chùa đổ nát cạnh bờ sông, trên chiếc xuồng có một ông lão quen quen, màu tuyết trắng in mái đầu nắng gió, theo lượn sóng bập bềnh xuôi ngược đang thả đường câu trên mặt nước sông đầy.
Câu 5: Bác Sáu giăng câu cho thuyền cập bến ngước mắt nhìn tôi thay tiếng hỏi câu chào. Giây lâu bác mới nghẹn ngào lên tiếng: cháu ở xa xôi về tự hồi nào. Cháu ơi con Tư nó đã lấy chồng từ 5 năm về trước nhưng số phần nó bạc phước vô duyên, chồng nó chết đi rồi không chỗ tựa nương nó buồn khổ vào chùa xin quy y thí phát, nhưng khói lửa vô tình không tha nơi phật tự giờ đây nó thành ra một sư nữ tật nguyền.
Câu 6: Trời u ám bỗng vụt vù cơn gió lạnh cuốn theo từng cánh ô môi, tiếng chuông đại đồng vang vọng xa xôi như tiếng khóc u hoài nức nở. Trước cổng tam quan tôi còn bở ngỡ, nửa muốn quay về nữa không nỡ dời chân. Tiếng tụng niệm theo gió chiều vọng đến, khiến lòng tôi thêm tê tái bâng khuâng.
Ô môi rụng cánh đầy sông
Mấy mùa hoa nở, mấy năm đợi chờ
Tôi bây giờ là một kẻ bơ vơ, bởi đời với đạo ngăn chia hai lối rẽ
Ô môi rụng cánh tơi bời
Chuông tắt lâu rồi tôi còn đứng mong ai.
LỜI RU ĐẤT NƯỚC
LỜI RU ĐẤT NƯỚC
Sáng tác: Tô Trung Kiệt
|
|
Lối vào Lý Năm Căn
Từ thưở còn thơ con đã nghe lời ru của mẹ. Ôi lời ru tha thiết ngọt ngào.
À ơi, con ngủ à ơi!
Việt Nam, Tổ quốc thiêng liêng
Ghi dấu cha ông xưa
Hùng Vương mở mang cõi Việt
Ngàn năm tiếng trống hùng thiêng
Người xưa chiến đấu hùng anh.
Xương máu điểm tô, cho đất nước trường tồn
Vọng cổ câu 1
Thưở còn nằm nôi con đã nghe lời ru... đất... nước, Ôi lời ru đã dưỡng nuôi con khôn lớn... nên... người.
Đến hôm nay con cất bước vào đời. Lời mẹ ru vẫn khắc ghi trong tâm khảm, đất nước mình dòng dõi Rồng Tiên. Có Hồng Bàng là Tổ nước ta, nước Văn Lang với Hùng Vương nối nghiệp. Ôi dáng hình non nước thiêng liêng, in hình trên trống đồng vọng mãi .....ơ...
Dặm
Nam quốc Sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
Về vọng cổ câu 2
Tự hào thay những lời ru câu thơ Đại Việt. Tuyên ngôn đầu tiên Nam quốc sơn hà. Là máu, là xương để gìn giữ nước non nhà. Dẫu trải qua thăng trầm bão tố. Hay bạo cường của thế lực xâm lăng. Đây hình hài gấm vóc non sông, vẫn sừng sững oai nghiêm cùng bao chiến công hiển hách. Lòng trung kiên của bao người dân Việt, đọng trong từng lời mẹ à ơi....ơ
Lý Tòng Quân
Thăng Long thành rộn lời âu ca.
Chiếu dời dô đắp xây cơ đồ
Ngàn năm vững bền nước Việt thân yêu
Vùng đất linh thiêng Thăng Long Hà Nội
Đây Ba Đình vọng vang, lời người Hồ Chí Minh
Vọng cổ 5
Từ Hoa Lư đến Thăng Long Hà Nội. Ôi thủ đô yêu dấu muôn ... đời.
Hào khí từ ngàn xưa vẫn mãi rạng ngời. Dáng rồng bay là ước mơ toàn dân tộc. Đại Việt hùng cường sánh với năm châu. Từ Lý Thái Tổ đến Lê Lợi, Quang Trung. Bao thế hệ chống xâm lăng giữ yên bờ cõi. Vang vọng lời người trong Tuyên ngôn độc lập. Rực rỡ cờ hoa phất phới giữa Ba Đình.
Vọng cổ 6
Trải qua hai cuộc trường chinh chống thực dân Đế quốc. Đại Việt, Việt Nam vẫn đứng vững hiên ngang. Một dải non sông tươi đẹp huy hoàng. Con tàu Việt Nam đang vươn ra biển lớn. Con nghe tiếng mẹ à ơi, lời ru đất nước cất lên từ ngàn đời.
Ôi hồn thiêng dân tộc trong từng lời ru của mẹ. Là hành trang để xây đắp non sông. Tự hào con cháu Lạc Hồng, Thăng Long Hà Nội ngàn năm vững bền
CHUYẾN XE TÂY NINH
(-Xang xừ líu- )
Có một chuyện vui nhỏ trên …. đường,
Nên chép lại khúc ca.
Tôi quen cô bạn đường xa,
Bạn đường xa nên hóa ra gần.
Lên xe nhường nơi bạn chọn, nhường lời bạn trao
Bốn bề sắc áo màu hoa, bốn bên lời ca tiếng cười
Xe lên đường, mời anh chọn chỗ.
Tôi ngập ngừng rồi bước lên lặng lẽ.
Phía sau lưng có tiếng ai cười khúc khích
Nghe như tâm tình riêng, gọi gió chớm sang xuân.
(-Vọng cổ-)
1. Xe Tây Ninh sáng nay chuyển bánh chở những niềm vui hớn hở đón …xuân.... về. Bó hoa trong tay tôi như bỡ ngỡ e dè. Xe lao nhanh trên đường trải rộng, mà mỗi người trông gương mặt đã là hoa. Cô gái ngồi bên mến khách đường xa, mới cất tiếng làm quen qua nụ cười hiền. Chuyến xe này đầy đặn ngày xuân mà đường thành phố – Tây Ninh tôi vừa đi một nửa …
2. Lên xe nhường chỗ bạn ngồi, nhường nơi bạn dựa nhường lời bạn trao. Một vùng nhà thấp lúa cao, qua cầu sóng vỗ nôn nao đôi bờ. Anh lên Giang Tân còn em đi thị xã, bạn đường vui em kể chuyện nhà. Em vừa được tin người xưa hớn hở gởi về. Đến thăm bạn giữa ngày nghĩa vụ chỉ có đôi dưa hồng và tấm lòng son. Việc nhà sau trước trao em, lúa tăng hai vụ phải khơi dòng kinh sâu. Bỏng ngày nắng lửa, thức với trăng sao, chắt chiu gầy dựng đẹp giàu quê hương
(-Lối- )
Xe dừng lại bên đường chợ cảng
Thơm bốn bề vườn ruộng vàng mơ
Dáng dịu hiền đẹp tợ bài thơ
Em cười nụ nhìn tôi lặng lẽ.
(-Vọng cổ-)
5. Rồi xe qua mặt cầu nhè nhẹ lòng tôi say theo chuyện kể …ân tình. Phải đâu xa mà tôi lại thương tình. Thương luống cày nghĩ suy trăn trở, thương bàn tay gieo mầm chín đỏ ước đỏ ước mơ. Cho người mình yêu tin tưởng ở miền xa, nơi ấy riêng một sắc trời xanh em thương nhớ. Anh hỏi tên chi, em cười rồi nói nhỏ: em tên Thơ nhà em đó cũng gần.
6. Xe lên đường, tôi ngước nhìn bốn phía đồng xanh, tìm ngôi nhà xanh trong làn xanh bất tận. Chợt nghe như tiếng người thương căn dặn, hãy chắt chiu xây dựng cho giàu đẹp quê hương. Quá đỗi thương tâm tình đó thủy chung, quê hương là xuân, em là mai vàng rực rỡ. Em ơi chuyến xe này anh về với Tây Ninh, hẹn ngày mai ghé thăm cô bạn trẻ. Bó hoa này em về dâng mẹ, rằng hoa xuân của người bạn quê nhà.
Em nhìn tôi đỡ bó hoa
Thương sao đôi mắt nhìn xa, em cười.
Em ơi xuân đến, đường vui
Xuân đầm ấm đang trên đường nở hoa./.
NHỚ CHA TRONG MÙA PHƯỢNG ĐỎ
Bình minh lên nhuộm hồng con sông nhỏ
Rạng rỡ hàng phượng đỏ bóng nghiêng nghiêng
Hoa phượng thân yêu gởi một nỗi niềm
Ap ủ trong ta đậm đà theo năng tháng
-Vọng cổ-
1. Cánh phượng lung linh như tâm tình người con thương nhớ. Dào dạt ngày đêm như con nước …đong .....đầy. Hỡi cánh chim bay cho ta gởi lời này. Rằng chim có bay về phương Bắc ấy, nhớ ghé lại Ba Đình thăm Bác kính yêu. Chim hỡi đừng quên hãy hát thật nhiều, bài hát thanh bình thống nhất non sông. Để Bác ta yên dạ vui lòng say trọn giấc nồng trong bình minh rực rỡ.
2. Mười chín tháng năm trời thương đất nhớ, nên rừng hoa nở chào mừng. Đất đau thương ngày ấy vương lên đón mặt trời hồng. Cây hạnh phúc xanh càng kết trái, vẫy gió gọi xuân về ngọt những mùa thơ. Trọn vẹn niềm mơ non nước một màu cờ, người thương gặp lại người xa vắng. Ôi phượng đỏ cho hồng thêm sắc nắng, xin gởi trọn tâm tình này trong thầm lặng kính dâng cha.
Sâm thương
Ai hát vang bên sông, làm say lòng ta lưu luyến
Tha thướt bay trong sương dặt dìu thêm mến thương
Dòng người về ngược xuôi,
Mùa xuân trong tháng năm thanh bình
Nhìn cờ hồng tung bay,
Lòng bâng khuâng mắt cay lệ tràn
-Vọng cổ-
5. Bác Hồ ơi! từ mảnh đất quê hương đồng khởi, chúng con là những người chiến sĩ công an xin kính dâng cha vạn đóa …hoa ....hồng. Mười chín tháng năm, nhịp đập con tim của triệu triệu tấm long. Bảy mươi sáu mùa xuân trong sáng, là cung đàn cho bản đại thắng hôm nay. Mười bảy năm trường gian khổ đắng cay, lời Bác dạy đã thành lời thệ ước. Tận tụy với dân quên thân vì nước, khắc phục khó khăn nhiệm vụ hoàn thành.
6. Hò ơi… ai về Thạnh Phú Thạnh Phong,
gặp anh chiến sĩ biên phòng nhớ thương,
rằng anh giữ biển quê hương,
Em đang canh giữ … hò ơi …
Em đang canh giữ tuyến đường xe qua.
Ôi yêu sao mảnh đất gấm hoa Đồng Khởi, bóng giặc sạch rồi đất trổi màu xanh. Giồng Trôm Bình Đại Châu Thành, quê hương đâu cũng nặng tình máu xương. Ôi! Máu xương và lời thân thương của Bác trong mùa hoa thành câu hát ân tình.
Hôm nay hạnh phúc về mình,
Chúng con thề quyết giữ gìn Bác ơi.
Đứng canh cửa biển khung trời,
Đẹp mùa phượng đỏ, đẹp lời Bác khuyên.
DÒNG SÔNG QUÊ EM
Vọng cổ: Huyền Nhung
(-Lối- )
Nữ Chiếc xuồng nhỏ đưa em về xóm nhỏ
Nghe rì rầm tiếng sóng vỗ gần xa
Nam Dòng sông quê đẹp bóng trăng ngà
Nghe câu hát xa xa lòng anh chạnh nhớ
(-Nhạc-)
Nữ
Ơi ! Vàm Cỏ Đông! Ơi hỡi dòng sông
Nước xanh biên biếc chẳng đổi thay dòng
Nam Đuổi Pháp đi rồi. Nay đuổi Mỹ xâm lăng
Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong
Nữ (lặp lại) Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong
(-Vọng cổ-)
1. Từ buổi quen nhau em thường kể cho anh nghe chuyện màu xanh trên dòng sông Vàm Cỏ. Kỷ niệm quê hương hay tình em đó rồi năm tháng xa nhau như con sóng nhỏ …trong ....lòng. Dòng nước trong xanh soi ánh trăng rằm. Mấy mươi năm sông cùng ta ra trận, là bấy nhiêu lần chở nặng chiến công. Màu xanh quê hương lớn lên trong bom gầm pháo dội, nắng dãi mưa dầu có tình mẹ chắt chiu. Dòng sông tôi yêu chờ nhiều nhung nhớ …
(-Nhạc-)
Ơi, Vàm Cỏ Đông ơi hỡi dòng sông
Có anh du kích dũng cảm kiên cường
Lẫn ánh trăng mờ băng lửa đạn qua sông
Diệt tan tàu giặc giữ gìn quê hương
Diệt tan tàu giặc giữ gìn quê hương
2. Vàm Cỏ yêu thương như tình em gái nhỏ, vẫn ở bên anh không rõ tự bao giờ. Long An ơi! Chung thủy đợi chờ. Quê hương em là bài ca bất tận, trung dũng kiên cường, đánh giặc toàn dân. Qua Vàm Cỏ Đông bỗng nhớ về Tân Trụ, hỏi nơi nào không mang kỷ niệm quê hương. Mất mát đau thương càng cao giọng hát, cay đắng mặn nồng vẫn thơm ngát tình em....
(-Trăng thu dạ khúc- )
Gió lên đi! Cho tình ta say ước mơ
Bấy lâu mong chờ, ánh trăng đôi bờ
Người đi thương nhớ! Nhớ quê hương
Thủy chung giữ vẹn nghĩa tình sắc son
Dòng sông quê, hay dòng sữa mẹ hiền
Chở che bom đạn nuôi đàn con yêu tháng năm
(-Vọng cổ-)
5. Hàng dừa nước lung linh ru mình trong nắng mới. Xuân đến xuân đi mấy mùa chờ đợi, thời gian ơi chở nỗi … mong... chờ. Tình quê hương không bến không bờ.
Nơi chưa đến chưa quen mà sao thấy nhớ, miền hạ bây giờ chắc vui lắm phải không em?
Tiếng hát đêm đêm của đàn em nhỏ, Vàm Cỏ Đông ơi Vàm Cỏ Đông.
Có phải máu cha ông mấy lần rơi đổ, cho mảnh đất Long An rạng rỡ tên vàng.
6. Anh sẽ giữ cho em màu xanh trên dòng sông Vàm Cỏ, giữ êm đềm kỷ niệm của tuổi thơ
Giữ cho Long An bài ca thương nhớ, giữ ánh trăng vàng, giữ ngôi sao nhỏ quê ta
Nghe tiếng em ca trên dòng sông giải phóng, lòng lâng lâng như giấc mộng ban đầu
(-Ca nhạc-)
Ở tận sông Hồng, em có biết?
Quê hương anh cũng có dòng sông
Anh mãi gọi với lòng tha thiết,
Vàm Cỏ Đông ơi Vàm cỏ Đông
Vàm Cỏ Đông, ơi Vàm Cỏ Đông.
QUÁN NỬA KHUYA
NHẠC
Quán nữa khuya đèn mờ theo hơi khói.
Trút tâm tư vào đêm vắng canh dài.
Quán đời tôi tàu đêm vắng không người vẫn lặng trôi.
Tôi là người tha phương đi bốn phương, anh là người quân nhân vui gió sương,
câu chuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay.
Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ gót chân đi ngàn muôn lối sông hồ.
Áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài bóng hình ai.
Hoa nào mà không phôi phai sắc hương.
Ân tình nào mà không gây vấn vương.
Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm vui.
VỌNG CỔ
Câu 1.
Tôi người viễn khách cô đơn dừng lại quán khuya giữa canh buồn hiu hắt. ngoảnh mặt nhìn xa sương rơi mờ mịt. Quán lạnh về khuya vàng vọt ánh trăng gầy ... Chén rượu từ ly theo ánh lửa vơi đầy ...
Mang tâm sự kiếp giang hồ lận đận, nữa cuộc đời vay mượn nổi sầu riêng. Có phải anh vì quê hương đất nước, trải qua bao mùa chinh chiến đau thương. Máu hồng nào nhuộm đỏ cả Hương giang, cho trường sơn quặn đau tình sông núi.
Câu 2.
Anh từng xuôi ngược quê hương qua những dòng sông đầy thác lũ. Có dừng chân bên những quán trọ tàn khuya le lói ngọn đèn vàng ... Tôi đã phiêu bạt lang thang trên khắp nẻo đường làng ... Thương Cà Mau rừng tràm xanh tiếp biển, nhớ Bạc Liêu cò trắng rợp bờ tre.
Anh có về qua miền Trung nghèo khổ, mưa trường sơn sùi sụt suốt mùa đông. Từ giới tuyến cách ngăn trời quê cũ, bếp lửa nghèo tắt lịm giữa trời sương.
NHẠC
Quán nữa khuya đèn mờ theo hơi khói.
Trút tâm tư vào đêm vắng canh dài.
Quán đời tôi tàu đêm vắng không người vẫn lặng trôi.
Tôi là người tha phương đi bốn phương, anh là người quân nhân vui gió sương, câu chuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay.
Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ gót chân đi ngàn muôn lối sông hồ.
Áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài bóng hình ai.
Hoa nào mà không phôi phai sắc hương.
Ân tình nào mà không gây vấn vương.
Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm vui.
VỌNG CỔ
Câu 5.
Bến cũ ngày xưa người đi không một lời từ giã, anh nhớ Cửu Long nước sông buồn man mát tôi yêu hoàng hôn Đà Lạt phủ sương mờ ... Quán lạnh về khuya vàng nhạt ánh trăng sầu ...
Tôi và anh cùng mang chung tâm sự. Thương quê nghèo sau những ngày tháng loạn ly. Trăng nước Hậu Giang thương về xứ Huế, mưa bão miền Trung đẫm lệ trời Nam. Anh thương anh nhớ Hậu Giang, tôi buồn tôi vọng Quãng Nam Ngự Bình.
Câu 6.
Hỡi người bạn miền Trung đất nghèo sỏi đá. Bỗng nhiên mình lại hạnh ngộ giữa đêm nay. Trao nhau vài mẩu chuyện tâm tình thân ái. Rồi mai này mỗi kẻ một phương xa. Anh về Nha Trang với thùy dương cát trắng, tôi trở lại Long Hồ để thăm chợ Trường An.
Sông Mỹ Thuận lục bình trôi tản mạn,
Bến Văn Lâu trăng ngập cả khoan đò.
Thôi anh ơi đêm vừa tàn rượu vừa cạn chén, quán khuya buồn hai kẻ sắp chia tay. Bao giờ ? Bao giờ tôi gặp lại anh lần nữa,
Thuở ấy thanh bình đã nở hoa.
