Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Tâm sự Mai Ðình

Văn thiên tường: mỗi gạch 1 nhịp

Vọng cổ: mỗi gạch 1/2 nhịp

Xin vào chỗ Audio lấy bài Audio để nghe

Nói lối

Bài thơ năm cũ đâu rồi

Cho tôi xin lại mảnh đời ước mơ

Bài thơ em đợi em chờ

Năm năm mới có bây giờ là đây

Văn Thiên Tường:

Anh Tri' ! Anh Tri' ơi từ nay anh không còn sợ cô... đơn. (-)(-)(-) Bên anh(SL)

(Ben anh) em trọn đời, (-) săn sóc yêu thương

(-) Buồn vui năm tháng, (-) anh sẽ tìm thấy ở bên em

(-)(-) (-) Anh sẽ về lại quê hương (-) mà làm thơ ca tụng trăng vàng

(-) Trăng của quê hương (-),vẫn nặng tình thương nhớ (-)(-)

(-) từ lâu mong đợi (SL) ,cánh chim (-) phiêu bạt giữa giòng đời

(-) Chẳng còn ai thương tưởng, (-) như em đã thương anh (-)(-)

(-)Ôi nhân tình thế thái là đây

(-) Giờ bên ta chỉ còn một Mai Ðình

(-) Người tôi bỏ quên (-),suốt cuộc đời đau khổ (-)(-)

(-) Những chuỗi ngày còn lại, (SL)

Anh cho em (-) là hạnh phúc lắm rồi ,

(-)Ðó niềm vui (-) của cả cuộc đời (-)(-)

(nam) (-) Em mới là người mang ân sâu nghĩa nặng

(-) Anh phải tôn thờ suốt cuộc đời anh

_______

(nữ) Anh Trí !

(nam) Mai Ðình, hãy gọi anh là Hàn Mạc Tử

Vọng cổ câu 4

Nữ

Hàn Mạc Tử, ba tiếng đó như trận bão kinh hoàng vừa thổi qua biển cát. Chỉ đem khô khan vao long sa mac, làm tiêu tan sụp đổ những thành quách uy nghi trầm mặc giữa điêu ... tàn. (-) (-) (-) (-)

Sự nghiệp thi nhân nằm trong số kiếptràng .

(-)Rồi đây có ai còn nhớ đến tên Hàn Mạc Tử, khi anh quay về sống lại với quê hương,

(-)Gần nữa cuộc đời phiêu bạt tha phương, anh đã bỏ quên tên mình trong trí nhớ.

(-) Cái tên quê hương không còn xa lạ , và đã in sâu vào lòng dạ của Mai Ðình.

câu (5)

(4 nhip có thể bắt đầu nói)

(-) (-) (-) (-)

Mai Dinh! em dang hon gian anh co phai khong, phai ma anh da te bac voi em suot 1 doi con gai . (-) (-)

(10 nhịp) Từ Qui Nhơn vào đây11 em chỉ mang theo 1 món quà nho nhỏ12,

(-) Là tên của mẹ cha, để anh không bỡ ngỡ lúc quay về . (-) (-)

1 bài tho nét chữ đã nhạt nhoà,

(-) Ðó là hình ảnh của anh còn để lại, trong lòng người con gái lúc lìa quê.

(-) Tuổi xuân thời anh đã dâng hết cho người ta, giờ tàn phế em xin nhận làm bảo vật .

(-) Chắc chẳng còn ai đến đây giành giut, không lẽ đời em cứ mãi chịu thiệt thòi.

Câu (6) (8 nhịp bắt đầu nói )

(-) (-) (-) (-)(-) (-) (-) (-)

Anh Tri! Anh Tri oi, 7 _8 nam nay em moi tim thay' duoc niem vui nho nho .

(12 nhịp vô) Mai Ðình! Mai Ðình ơi em đừng nói gì thêm nữa, đầy đủ lắm rồi ý nghĩa cuộc tương ngộ đau thương.

(-) Hàn Mạc Tử chỉ 1 hư danh, người đời phải quên đi khi nguồn thơ đã cạn

(-) Khi anh không còn ca tụng những vầng trăng sáng, khi anh đã là phế nhân với kiếp sống tật nguyền...

Bất diệt là cái tên Nguyễn Trọng Trí của anh, cái tên mà em đã mang vào hồn trinh cất giữ.

(-) Ngày xưa em đợi em chờ, thật sự bây giờ anh nói tiếng yêu em.

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

HOA LỤC BÌNH

Sáng tác: Thanh Lịch
CAO PHI
1) . . . ( - ) Nhớ ngày thơ ngây ( xang )
2) Hai đứa mình ( hò ) đi vớt lục bình ( hò )
3) ( ----hò----) Bên bờ sông xanh ( xang )
4) Chiều phai nắng ( cống ) lửng lờ mây trôi ( xê )
5) (----xê----) Lục bình hoa tím ( cống )
6) . . anh hái ( cống ), trao người bạn gái ( cống )
7) . . xinh xắn (líu)__. Má lún đồng tiền ( xừ )
8) Em nhí nhảnh ( cống ), tươi cười bên anh ( xang )
9) (----xang----) kết hoa anh cài ( xừ )
10) . lên mái tóc ( cống ) em vừa ngang vai ( xang )

VỌNG CỔ

Câu 1
Thời thơ ấu qua mau như dòng Hậu giang cuộn chảy, đến tuổi hoa niên, anh thấy lòng mình xao xuyến khi cài hoa lên mái tóc người yêu trong thuở ban đầu. ( - 2 )
Một buổi hoàng hôn trên bến hẹn năm nào – Tay nâng niu hoa lục bình sắc tím, em mơ buồn, kể chuyện cho anh nghe -: “Ngày xưa, chúng mình là tiên đồng và tiên nữ, rủ nhau vào thượng uyển lúc Xuân sang. Anh hái trộm hoa để cài lên mái tóc em nên Trời đày hai ta xuống miền dương thế .( - 9 )

Câu 2
Câu chuyện thần tiên đã mở đầu cho một thiên bi tình đẫm lệ của hai kẻ yêu nhau mà không nên chuyện cau trầu ( - 2 ) Song thân của em đã lựa chỗ sang giàu – Khinh rẻ anh là đứa nghèo hèn, thất học khi cha mẹ anh nhờ mai mối đến cầu hôn – Vì quá hận sầu, anh cất bước ly hương, em đưa tiễn mà nghẹn ngào, đau xót : “ Anh ơi ! dù đôi ta không thành duyên nợ, nhưng trọn đời em mãi mãi yêu anh !”

LÝ CON SÁO
. . . Anh .. ra đi
Viễn xứ dạn dày phong sương .
. . ( - ) . . . ( - )
Duyên tình nay đã ly tan,
Ôm nhớ thương năm tháng chốn quê người,
Với bao cay đắng cuộc đời___
Những đêm nhìn vầng trăng sáng soi,
Hoa tím xưa nở trong lòng anh,
Chắc bây giờ em vui lứa đôi,
Đâu nhớ chi đến câu thề xưa.

VỌNG CỔ

Câu 4

Nơi tha phương, anh gởi niềm riêng qua những đường tơ như rướm máu, lận đận kiếp cầm ca, anh mang nặng nợ dâu tằm ( - 1 ) Tâm tư vẫn ấp ủ bóng hình em trong đau khổ âm thầm – Anh về quê cũ vào một chiều nhạt nắng, đứng thẩn thờ trên bến nước Hậu giang –Sông xưa, vắng bóng đò ngang,Chim bay về chốn non ngàn xa xa.Tưởng mơ lứa tuổi ngọc ngà,Nhớ thương mái tóc cài hoa lục bình . ( - 9 )

Câu 5
Anh hỏi thăm người quen nơi xóm cũ mới biết hung tin em đã lìa cõi trần gian vì sự ép buộc tơ duyên của hai đấng sanh thành ( - 2 ). Một sáng tinh sương, hôn lễ cử hành – Em mặc áo cưới màu hoa kỷ niệm để theo chồng về xứ lạ, đường xa – Tác-ráng đưa dâu rẽ qua dòng sông Hậu, em nhìn hoa lục bình mà tan nát tâm can, rồi em nhảy xuống dòng sông lạnh khi mặt trường giang nổi dậy ba đào. ( - 7 )

Câu 6
Mấy hôm sau, thân xác em trôi dạt đến bờ xa, nằm giữa đám lục bình xanh thắm. Áo em tím, hoa lục bình cũng tím, tím cả khung trời uất nghẹn thương đau – Anh về đây mong tìm lại người xưa, nhưng em đã yên giấc ngàn Thu dưới đáy mộ. Tiên nữ ngày nay đã trở về thượng giới, bỏ lại trần gian bơ vơ một tiên đồng –Cô đơn, anh đến bờ sông,Hái hoa kỷ niệm, kết vòng hoa tang,Phủ hoa lên nấm mộ nàng,Bước đi một bước, hai hàng lệ tuôn .

Mời các bạn nghe Thanh Lịch - tức Kha Lăng Đa - trình bày

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

NGƯỜI CHỒNG XA XỨ

Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2010

ÁO MỚI CÀ MAU


Tác giả: Thanh Sơn
Nghe nói Cà Mau xa lắm, ở cuối cùng bản đồ Việt Nam.
Ngại chi đường xa không tới, về để nói với nhau mấy lời.
Xuôi mái chèo sông ông Đốc, đêm trắng kịp tới chợ Cà Mau,
Xuồng ghe ngày đêm không ngớt, người Cà Mau dễ thương vô cùng.
Về Cái Nước, Đầm Dơi, nghe ai ru câu ơi hời,
Thương em đừng để duyên lỡ thời, tội nghiệp ghê nghe sắc se con tim tôi.
Chừng nào về Năm Căn, nhớ nhau qua lại cũng gần,
Một lần về U Minh, nghe muỗi kêu nhớ rừng Cà Mau.
Mai mốt Cà Mau em lớn, tuy út mà "sửa soạn" đẹp hơn,
Cà Mau đường đi không khó, mà chỉ khó có sông vắng đò.
Em đứng mình ên một hướng, duyên dáng mời khách lạ ngàn phương,
Cà Mau mặc thêm áo mới, về Cà Mau là thấy thương em rồi.

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

BUỒN CON SÁO SẬU

Tác giả: Minh Vy
Nữ:
Chiều chiều em đứng ngó bên sông
Buồn thương con sáo sậu khi lúa mùa trổ đồng thơm bông
Buồn cho con sáo sậu nó lẻ bầy sổ lồng mà bay
Ai nhanh tay trên đồng đang gánh gồng bụi lúa thơm
Em thương anh bên này không dám lời sang bên đó
Anh nhắn ngỏ lời thương theo tiếng chim sáo bay trên đồng
Rằng sẽ hẹn mùa sau anh gánh lúa về nhà em.

Nam:
Hò ơi, câu hát xưa ân tình, trăng tròn đẹp đôi
Chim sáo về nơi đâu, ai buồn ai thương nhớ
Xin nhắn lời cho nhau vơi nhớ mong đêm ngày
Tiếng chim kêu đâu đó, nói xa hơn nói gần
Mối mai anh không dám em bằng lòng làm vợ anh không

Vọng cổ:
Nữ:
Câu 1: Khi lúa trổ đồng đơm bông buồn thương con sáo sậu, sáo ơi sáo hát chi khúc ca sầu lẻ bạn, sáo hãy nhắn gửi lời thương theo từng bước chân…người.
Chiều chiều em ra đứng ngó bên sông nghe sáo hát ru hời. Em thương anh bên này không dám lời sang bên đó. Chim sáo sầu lẻ bạn hát cô đơn. Nhìn anh tay gánh tay gồng từng bụi lúa thơm hương. Mồ hôi ước đẫm thấm sờn vai áo. Thương lắm bước chân ai nhọc nhằn gian khó, nghe sáo hát ru buồn mà cứ gởi sầu sang bên đó.

Nam:
Câu 2:
Gánh lúa bên sông nghe tiếng ca sầu của chim sáo, mùi rạ đưa hương ươm hương lúa say nồng. + + Câu hát sáo ru chim sáo sổ lồng. Nghe con sáo hát mà thương mình đang lẻ bạn. Tay gánh tay gồng mà hôm sớm vẫn cô đơn. Mùa lúa năm này rồi tới mùa lúa năm sau, không biết chim sáo có còn cô đơn ca hót. Thấy em trộm nhớ thầm thương mà ngại ngần không dám tỏ, nghe con sáo hát ru buồn giận sáo biết dường bao.


Nhạc:
Nữ:
Hò ơi, tiếng pháo hoa tưng bừng rộn ràng nhà ai
Đám cưới làng bên kia anh cùng cô dâu mới
Em khóc nhiều hơn khi em thấy anh vui cười
Sáo kia buông tiếng khóc, tiếng chim nghe đau lòng
Ngó lơ anh không thấy anh vui cười vui cùng người ta.

Câu 5:
Nam:
Chim sáo về nơi đâu, ai buồn ai thương ai nhớ, rồi tháng rồi năm rồi chờ rồi đợi, không dám tỏ cùng ai lời hẹn ước ban …đầu.
Nữ: Rồi mùa lúa năm sau anh vui bước qua cầu. Đám cưới làng bên anh cùng cô dâu mới, chim sáo buồn buông tiếng khóc cô đơn.
Nam: Câu đợi câu chờ không vẫn dám ngỏ cùng ai, rồi mẹ cha mai mối anh phải gật đầu đồng ý. Chớ hương lúa đơm bông rồi trỗ đồng theo ngày tháng, đâu biết ai có yêu ai nên chim sáo mới xa bầy.

Nữ:
Lý Giao Duyên:
1. Chim sáo cất tiếng nỉ _non.
2. Điệu sầu, lẻ loi chim_sáo
3. Lưu luyến cất tiếng xa _bầy,
4. Thương nhớ, chim sáo âm_thầm.
5. Chim sáo lạc lối cô_đơn
6. Nên chim sáo hát khúc bơ_vơ
7. Chim ơi đừng hót_chi
8. Khi tiếng pháo xa vang tiếng vui cười
9. Anh đang cùng bên người mình yêu
10. Bao khổ sầu để chim sáo đơn côi.

Câu 6:
Đám cưới làng bên anh cùng cô dâu mới, tiếng pháo tưng bừng rộn rã khắp thôn quê. Hò ơi, trăng tròn trăng có đẹp đôi, cớ sao chim sáo hót lời nỉ non. Chim sáo cô đơn buông lời ai oán, cất tiếng ru êm điệu lý xa bầy.
Nam:
Trách chi con sáo trên cành
Vì anh nông nổi nên đành phụ em.
Duyên tình thôi thế là thôi.
Sáo buông tiếng khóc nghe lòng nhói đau.

HUẾ ĐÊM TRĂNG

Nhạc: Quốc Dũng - Lời: Đức Cường
Thơ: Ưng Bình Thúc Dạ Thị

Ngâm thơ:
Hò….ơi….
Nước đầu cầu khúc sâu khúc cạn,
Chèo qua Ngọc Trảng đến vạn Kim Long,
a…ơi…..
Thuyền ai thấp thoáng ở bên sông
Sương sao trăng lặn gây lòng nhớ thương.

Nhạc:

Trăng xuống Huế mù sương, tàn rơi trên phố phường, vàng cây lá trong đường.Trở về qua phố xưa từ tháng năm sầu nhớ, ngỡ chìm trong giấc mơ.

Hương Giang nghe như vọng về điệu Nam Ai nức nở, xa xôi lắm con đò hẹn hò thương yêu bến bờ. Giòng sông vẫn trôi sao nhịp đời vắng vui khi người cũ nay xa vời.

Trăng nghiêng xuống vai cho sầu thương nặng mãi, trăng lênh đênh mây nước dâng ưu phiền. Thả bước chân theo ngàn sau lặng lẽ. Đêm buông lơi cùng gió đi không về.

Vọng cổ:
Câu 1:
A…ơi….Khúc nam ai từ Hương Giang vọng lại, nhẹ bước đêm thu nghe lòng trĩu nặng sầu. Đêm bến Ngự tàn rơi vàng cây lá, âm thầm đếm bước bâng khuâng nghe nổi niềm riêng trĩu nặng ở tâm …hồn. + +
Lối củ người xưa vắng dạng tự bao giờ, trăng xuống mù sương ngập ngừng trên bến vắng, phố Huế âm thầm đếm từng bước cô đơn. Dòng sông buồn trên bến vắng cô liu, mạch nước sông Hương cũng lả lơi sầu ảo, thả bước buồn tênh nghe thu vàng quanh mắt đợi, người cũ bây giờ phương nào xa vắng.

(12 nhịp)

Câu 2:
Xa xôi lắm con đò hẹn hò yêu thương bến cũ, rặng liễu cô đơn ủ rủ giọt sương buồn. + + Trên phố tàn rơi vàng cây lá giăng đường. Phố Huế âm thầm có nổi sầu đơn lẻ, đêm trăng Huế buồn thổn thức giọt thu ba. À…. ơi…. Lượng sóng luồng theo cây mái đẩy, mấy phen tan hiệp nổi đầy vơi, người cũ xa rồi trên bến vắng chơi vơi.

Nhạc:
Thao thức mãi vầng trăng. Người ơi có biết rằng tình ta vẫn âm thầm. Nặng nề chân bước qua, đường Huế sao dài quá. Bóng người xa quá xa.

Nam Giao ơi câu hẹn thề ngày nao thêm não nề. Tim ta lắng nghe hoài lời tình tơ vương gót hài. Trăng còn nhẹ lay mây trời còn bay vẫn còn nhớ thương đong đầy.

Vọng cổ:
Câu 5:
Trăng nghiêng xuống vai, trăng sầu ảo nảo, nhẹ bước cô đơn dạo buồn trên bến vắng, trên phố tàn rơi cành cây lá giăng…đường.
+ + Phố Huế bỗng buồn tênh chờ đợi bóng con đò. Con đò hẹn hò yêu thương bến cũ, vắng xa rồi Huế nức nở giọng Nam Ai. Câu hẹn câu thề vẫn thao thức mãi vầng trăng. Non vàng không đổi người ơi sao xa cách. Ôm khối tình chung thả bước theo ngàn sau lặng lẽ. Đêm buông lơi cùng gió đi không về.

(10 nhịp)

Câu 6:

Hò… ơi…
Thuyền ai ríu rít ở ngoài khơi,
Chậm mái cho tôi ngõ ít lời,
Lạc lối Tầm Dương nên nỗi thế,
Đau lòng Tư Mã lắm ai ơi,
Câu hẹn câu thề như chín dạ chờ mong, Phố Huế sầu thương trăng nghiêng bóng nước. Trăng nước ngẩn ngơ mây trời bay lơ đãng. Huế đêm trăng thao thức mãi u buồn.

Nhạc:
Nam Giao ơi câu hẹn thề ngày nao thêm não nề. Tim ta lắng nghe hoài lời tình tơ vương gót hài. Trăng còn đầy vơi, sương còn tàn rơi,Huế còn nhớ thương một người.

LÒNG DẠ ĐÀN BÀ

Vua nước Sở một hôm lòng thanh thản,
Cởi long bào giả dạng một thường dân,
Vác cần câu ra ngồi dựa thạch bàn,
Lòng vương giả mơ màng theo sóng nước.Căn đều Hai bên

Gió động ngàn lau khua xào xạc, Sở Vương mới thả hồn theo những chiếc lá khô rơi tản mạn cuối chân ............... trời. Lòng quân vương bỗng xúc động mối tâm tình. Đưa tay vuốt chòm râu bạc, nhắp chén rượu đào nghiền ngẫm chuyện gần xa. Bỗng ngài đưa mắt nhìn một hang cua dưới thạch bàn, cua cái nằm lột vỏ trong hang, cua đực ngày đêm lo canh giữ cho vợ hiền, quên cả việc ra đi tìm mồi cho đỡ đói.

Mấy ngày sau khi coi bề hiền thê cứng cáp, vợ chồng cua mới sánh vai nhau đi dạo mát cạnh giang hà. Sở Vương đứng ngắm đôi vợ chồng cua âu yếm đậm đà. Ngài mới cất tiếng khen rằng, “Lành thay cho tình chồng vợ, đẹp bấy nghĩa đạo tào khang. Rất đỗi loài vật còn nặng chữ phu thê, huống chi làm người ai chẳng trọng câu luân thường đạo lý. Chữ “nhất dạ đồng sàng hề chung dạ ái, nhất nhật phu thê hề bá dạ ân.”

Tháng lại ngày qua, nước thủy triều mấy phen lên xuống giữa trường giang. Hoa hồng, hoa điệp rụng rơi từng cánh mỏng. Đến ngày cua đực lột vỏ, thì cua cái mặc tình đi dọc, về ngang, bỏ cua đực nằm hiu quạnh trong hang, con ác phụ đã sanh lòng tàn ác. Nó dắt về một gã nhân tình có đôi càng to lớn để xé xác anh chồng bạc số vô duyên. Sở Vương thấy cảnh bạc đen, cất tiếng than rằng, “Hỡi bể rộng trời cao! Đàn bà lòng dạ hiểm sâu, ngoài môi lại nói những câu chung tình.”

Ôi! Ngán ngẫm bấy ân tình thế thái,
Não nùng thay, tối độc phụ nhân tâm.
Lòng Sở Vương như muối xát kim châm,
Giận bấy kẻ ân tình không giữ trọn.

Để thử xem lòng dạ thế nhân ai người đen trắng, nên ngài mới viết bảng truyền rao khắp cả dân ............... tình. Truyền cho thần dân hãy tuân theo sắc lệnh của triều đình. Tất cả đàn bà Sở quốc, ai can đảm giết chồng đem thủ cấp dâng lên, được ban nhất phẩm phu nhân, lụa là gấm vóc, vàng ròng mười xe. Từ trong thành nội ban ra, chiếu vua nước Sở gần xa đặng tường.

Chiếu chỉ truyền ra chưa đầy nửa tháng thì từ các mệnh phụ phu nhân, cho đến những trang thiếu nữ chung tình. Họ cắt thủ cấp người yêu đến hoàng cung mong sao hưởng được lộc triều đình. Sở Vương dằn lòng căm giận, nhưng cũng phê liền một chiếu thứ hai, “Ai, ai can đảm giết đặng vợ nhà, Trẫm sẽ chia phân nửa giang san Sở quốc.” Một năm lặng lẽ trôi qua, không có một gã đàn ông nào đến hoàng cung để lãnh thưởng, bởi không ai nỡ cầm gươm giết thác vợ mình.

Thế rồi một hôm có một gã nông phu nghèo khổ, áo chẳng đặng lành, cơm chẳng đủ ăn, xin vào triều bái kiến đức vua, nhận gươm báu về nhà để giết vợ. Vua nhận lời trao kiếm và di hành theo gót kẻ nhà quê. Khi anh ta về tới mái lều tranh, đứng bên vách nghe tiếng vợ hiền ru con nghe não nuột, anh vội buông gươm, cất tiếng khóc van và chạy tìm Sở Vương dập đầu tạ tội, “Bệ hạ ơi, ngu dân cam chịu chết, chứ không có nỡ nhẫn tâm xuống tay giết thác bạn tâm đồng.” Sở Vương cất tiếng ngợi khen và truyền đem châu báu ngọc ngà ban thưởng. Cho hay trong đạo vợ chồng, biết ai chung thủy, ai lòng bạc đen.