Tác giả: Trọng Nguyễn
Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011
NHỚ MẸ
Tác giả: Viễn Châu
Hò ơi…
Lòng con thảo như giọt sương hạt bụi
Công mẫu từ như ngọn Thái Sơn
Có cha có mẹ thì hơn
Không cha không mẹ…
Hò ơi…
Không cha không mẹ như đờn đứt dây.
VỌNG CỔ:
Rảo bước qua mấy nhịp cầu tre về nơi mái lá, con mới hay mẹ đã... qua... đời...
1. Mẹ ơi! Lòng của con tan nát tơi bời.
Trên bàn thờ cũ kỹ con chỉ thấy lạnh lùng chiếc nhện buôn tơ, mẹ ơi tuổi già nua mẹ chịu đói no sau trước một mình, còn con thì trên bước lãng du bốn phương trời đã làm thân viễn xứ.
2. Mẹ đã bắt ốc hái rau tảo tần hôm sớm, quản chi thân góa bụa cơ hàn.
Con nhớ ngày cha con vĩnh biệt dương trần, một mình mẹ lo ma chay tống táng nhờ láng giềng cô bác cũng thương, kẻ gạo người tiền đua nhau giúp đỡ, mẹ cũng được an ủi đôi phần trong cảnh mẹ góa con côi.
(dặm) Sau khi chôn cất cha rồi,
Đêm đêm không ngủ mẹ ngồi thở than.
3. Có nhiều đêm không có tiền mua dầu thắp đèn làm việc, mẹ phải ra ngồi sàng gạo dưới trăng, con quấn quít bên cạnh mẫu thân nhìn ánh trăng thượng tuần lấp ló sau hàng phượng vĩ, con thấy đôi dòng lệ của mẹ từ từ chảy dài xuống má, con hỏi: “Tại sao mẹ buồn vậy mẹ?”, mẹ gượng cười mới bảo cùng con:
“Con ơi lòng mẹ héo hon
Hãy thương con trẻ hãy còn bé thơ
Cha con lìa cõi trần nhơ
Bỏ con với mẹ bơ vơ trên đời”
LỐI:
Nhớ một buổi về thăm quê ngoại
Khắp bốn bề lửa cháy nhà tan
Mẹ với con khi đến cổng làng
Còn lưu luyến mái tranh nghèo nơi xóm nhỏ.
VỌNG CỔ:
Trong lúc tản cư sống nhờ bên ngoại, mẹ phải đi bán từng lon gạo để nuôi con trong khói lửa... điêu... tàn...
4. Ba bốn năm dư mẹ con ta sống trong cảnh cơ hàn.
Bà ngoại thì lưng còng tóc bạc thêm bệnh già nay ốm mai đau, khi ngoại tắt hơi chỉ có mẹ với con đầu đội khăn tan lủi thủi theo quan tài của ngoại; ôi còn chi buồn hơn là một đám ma nghèo.
5. Năm sau khi lửa chiến chinh tràn vào xóm nhỏ, mẹ đau xót bảo con phải tìm chốn bôn đào.
Con cất bước đi mà dòng lệ tuôn trào. Con đò từ từ xa bến, mẹ vẫn còn đứng dưới hàng cau, những chiếc lá sầu đâu gió cuốn tả tơi như dòng lệ mẹ tôi ròng ròng tuôn chảy, một người mẹ sống toàn trong đau khổ từ tuổi thanh xuân cho đến tuổi bạc đầu.
6. Mẹ ơi! Bàn thờ mẹ nhện đà bủa lưới, lòng con sầu như mối nhện giăng tơ. Mười năm qua trở lại quê xưa, thì thể xác của mẹ đã vùi sâu dưới ba tấc đất, giữa tấm phên tre con còn nhìn thấy chiếc áo vá quàng của mẹ bụi bám nắng soi, chiếc áo năm xưa gợi lại hình ảnh dưới trăng mẹ ngồi sàng gạo còn con thì nũng nịu ngồi lên trên vạt áo mẹ hiền.
Năm nay con lớn khôn rồi
Trở về quê cũ mẹ thời còn đâu
Mẹ đà khuất bóng ngàn dâu
Biết ai lau hộ dòng châu thâm tình!?
Hò ơi…
Lòng con thảo như giọt sương hạt bụi
Công mẫu từ như ngọn Thái Sơn
Có cha có mẹ thì hơn
Không cha không mẹ…
Hò ơi…
Không cha không mẹ như đờn đứt dây.
VỌNG CỔ:
Rảo bước qua mấy nhịp cầu tre về nơi mái lá, con mới hay mẹ đã... qua... đời...
1. Mẹ ơi! Lòng của con tan nát tơi bời.
Trên bàn thờ cũ kỹ con chỉ thấy lạnh lùng chiếc nhện buôn tơ, mẹ ơi tuổi già nua mẹ chịu đói no sau trước một mình, còn con thì trên bước lãng du bốn phương trời đã làm thân viễn xứ.
2. Mẹ đã bắt ốc hái rau tảo tần hôm sớm, quản chi thân góa bụa cơ hàn.
Con nhớ ngày cha con vĩnh biệt dương trần, một mình mẹ lo ma chay tống táng nhờ láng giềng cô bác cũng thương, kẻ gạo người tiền đua nhau giúp đỡ, mẹ cũng được an ủi đôi phần trong cảnh mẹ góa con côi.
(dặm) Sau khi chôn cất cha rồi,
Đêm đêm không ngủ mẹ ngồi thở than.
3. Có nhiều đêm không có tiền mua dầu thắp đèn làm việc, mẹ phải ra ngồi sàng gạo dưới trăng, con quấn quít bên cạnh mẫu thân nhìn ánh trăng thượng tuần lấp ló sau hàng phượng vĩ, con thấy đôi dòng lệ của mẹ từ từ chảy dài xuống má, con hỏi: “Tại sao mẹ buồn vậy mẹ?”, mẹ gượng cười mới bảo cùng con:
“Con ơi lòng mẹ héo hon
Hãy thương con trẻ hãy còn bé thơ
Cha con lìa cõi trần nhơ
Bỏ con với mẹ bơ vơ trên đời”
LỐI:
Nhớ một buổi về thăm quê ngoại
Khắp bốn bề lửa cháy nhà tan
Mẹ với con khi đến cổng làng
Còn lưu luyến mái tranh nghèo nơi xóm nhỏ.
VỌNG CỔ:
Trong lúc tản cư sống nhờ bên ngoại, mẹ phải đi bán từng lon gạo để nuôi con trong khói lửa... điêu... tàn...
4. Ba bốn năm dư mẹ con ta sống trong cảnh cơ hàn.
Bà ngoại thì lưng còng tóc bạc thêm bệnh già nay ốm mai đau, khi ngoại tắt hơi chỉ có mẹ với con đầu đội khăn tan lủi thủi theo quan tài của ngoại; ôi còn chi buồn hơn là một đám ma nghèo.
5. Năm sau khi lửa chiến chinh tràn vào xóm nhỏ, mẹ đau xót bảo con phải tìm chốn bôn đào.
Con cất bước đi mà dòng lệ tuôn trào. Con đò từ từ xa bến, mẹ vẫn còn đứng dưới hàng cau, những chiếc lá sầu đâu gió cuốn tả tơi như dòng lệ mẹ tôi ròng ròng tuôn chảy, một người mẹ sống toàn trong đau khổ từ tuổi thanh xuân cho đến tuổi bạc đầu.
6. Mẹ ơi! Bàn thờ mẹ nhện đà bủa lưới, lòng con sầu như mối nhện giăng tơ. Mười năm qua trở lại quê xưa, thì thể xác của mẹ đã vùi sâu dưới ba tấc đất, giữa tấm phên tre con còn nhìn thấy chiếc áo vá quàng của mẹ bụi bám nắng soi, chiếc áo năm xưa gợi lại hình ảnh dưới trăng mẹ ngồi sàng gạo còn con thì nũng nịu ngồi lên trên vạt áo mẹ hiền.
Năm nay con lớn khôn rồi
Trở về quê cũ mẹ thời còn đâu
Mẹ đà khuất bóng ngàn dâu
Biết ai lau hộ dòng châu thâm tình!?
CÔ GÁI TƯỚI ĐẬU
Tác giả: Trần Nam Dân
LÝ ĐẤT GIỒNG
Nam: Nghe gió đồng bềnh bồng thênh thênh
Len đất giồng là mầm đậu lên
Sáng nay, nắng ấm trời êm
Đồng xanh, xanh sắc lá. Mắt em hay sắc trời
Tang tình tang tính tình tang…
Nữ: Tang, tính tình là tình tính tang
Ở đâu, anh đến có một mình
Chẳng quen mà không biết, sao nhìn sao nhìn người ta?
Tang tình tang tính tính tang…
Nam (câu 1): Cô em ơi! Anh đâu có dám đi ngang, về tắt mà không hỏi chủ. May nhờ bà con điềm chỉ, nên anh mới nhìn kỷ coi có phải em hôn? Có đôi mắt nhung thâm thấp, trung trung mà nhiều chiến công ngang tầm dũng sĩ. Giờ nhìn tạn mặt em hiền như bông bưởi đang nở…
VỌNG CỔ
… trong… vườn…
Chị Hạnh năm trước, cũng tương tự như em giản dị, bình thường…
Nữ: nầy anh ơi! Anh ở sông Tiền hay sông Hậu?
Nam: dạ, Sài Gòn!
Nữ: Xin lỗi, anh thứ mấy?
Nam: Dạ, thứ ba!
Nữ: Còn em thứ sáu! Anh ba nè, anh khen chúng em là nói thiệt hay nói chơi cho vui vậy, anh ba?
Nam: Dạ, bấy lâu “Văn kỳ thanh, bất kiến kỳ hình” nên giờ vừa thấy mặt là tui mê liền hà?
Nữ: Anh mê ai? Đàn bà hay con gái?
Nam: Tôi mê đất mê người, mê những nụ cười, và mê luôn giọng hò mái dài của…
Nữ: Của ai?
Nam: Ơ của, của…bà má Bảy…
Nữ (dặm) Anh ba nè, nói anh ba đừng cười chê nghen! Con gái Mỹ Hạnh hay nói thiệt lắm anh ba à?
Nam: dạ, tôi thì thiệt tình, mà cô sáu cứ từ bụi cải, cô sải qua bụi cà hoài hà!
Nữ (câu 2): Anh ba ơi! Con gái làng em nó thiệt thà như đếm, anh ba gieo làm chi tiếng oán cho thêm buồn….
Nam: Coi kìa, cô sáu mới nói chơi có chút xíu mà em giận , em hờn…
Anh muốn hỏi chuyện thâm canh, luân vụ, cấy lúa sòng đào mương có tốt hay không vậy mà!
Nữ: vậy anh nghe em nói đây nghen…
Đánh xong Mỹ cút, ngụy nhào.
Vàng mơ ruộng lúa., hoa màu vượt lên.
Mầm hạnh phúc mọc quê em
Thay trời, đổi đất cho trọn niềm ước mơ…
LÝ ĐẤT GIỒNG
Nam: Men đất dày đường cày như thơ
Cô má hồng mà lòng keo sơn
Nữ: Gió đưa, gió đẩy mầm lên
Đừng khen em mắc cỡ.
Tánh em thì hay bắt đền,
Tang tình tang tính tình tang…
Nam: Tang, tính tình là tình tính tang.
Gái như em đấy khó tìm
Khéo tay còn lo chăm bón
Thêu viền, thêu viền trời xanh
Tang tình tang tính tính tang…
Nữ (câu 5): Anh ba ơi! Anh đừng khen em quá mà má em bả rầy, bả quở! Chứ gặp anh đây giữa đường, giữa ngõ anh hỏi mà không nói thì sợ anh bảo con nhỏ nó hay…làm lẽ…Còn ở đây nói với anh ba cho hết tình, hết nghĩa thì chắc em phải trở vô nấu bữa…
VỌNG CỔ
… cơm… chiều…
Vậy anh ba vô nhà chơi nghen. Tưới xong ruộng đậu, em về…
Nam: Cô nói vậy, tôi e không tiện quá cô sáu à!
Nữ: vậy chứ làm sao bây giờ, anh ba? Hỏng lẽ em phải ở đây nói chuyện với anh hết buổi sáng nầy hay sao?
Nam: Cô sáu à, men đất là máu thịt của màu xamh, mà màu xanh nó sinh ra hoa đỏ, vậy xin cô hãy để tôi cùng đi tưới với cô một thể cho nó trọn cái nghĩa mới quen…
Nữ: Trời đất ơi! Anh ba nói cái gì mà em hỏng hiểu à! Thôi, để em đi tưới đậu kẻo trưa rồi…
Nam (câu 6): Cô sáu à, thôi thì hỏi một câu cũng làm lâu cô đôi chút. Mà hỏi hết chuyện cô sản xuất thì một lúc cũng xong thôi…/
Nữ: ý ý, đâu có được, má em bả la chết. Ruộng em, em làm. Chuyện em, em hiểu…Ở đây nói chuyện với anh ba hoài chắc đậu, cà , dưa, thuốc nó héo hết anh ba ơi! Bà con Mỹ Hạnh sẽ chê cười em bỏ hoa màu chết khô vì đứng chơi cả buổi! Tuổi trẻ chúng em là phải làm cho quê hương đổi mới. Làng xóm yên vui no ấm mãi muôn đời…
Nam: Cảm ơn cô sáu, lời cô là ý núi sông
Xanh tươi sắc là, xanh trong lòng người..
Nữ: Nhà nông thiệt lắm anh ba ơi!
Nghĩ sao, nói vậy anh đừng cười chi em../.
LÝ ĐẤT GIỒNG
Nam: Nghe gió đồng bềnh bồng thênh thênh
Len đất giồng là mầm đậu lên
Sáng nay, nắng ấm trời êm
Đồng xanh, xanh sắc lá. Mắt em hay sắc trời
Tang tình tang tính tình tang…
Nữ: Tang, tính tình là tình tính tang
Ở đâu, anh đến có một mình
Chẳng quen mà không biết, sao nhìn sao nhìn người ta?
Tang tình tang tính tính tang…
Nam (câu 1): Cô em ơi! Anh đâu có dám đi ngang, về tắt mà không hỏi chủ. May nhờ bà con điềm chỉ, nên anh mới nhìn kỷ coi có phải em hôn? Có đôi mắt nhung thâm thấp, trung trung mà nhiều chiến công ngang tầm dũng sĩ. Giờ nhìn tạn mặt em hiền như bông bưởi đang nở…
VỌNG CỔ
… trong… vườn…
Chị Hạnh năm trước, cũng tương tự như em giản dị, bình thường…
Nữ: nầy anh ơi! Anh ở sông Tiền hay sông Hậu?
Nam: dạ, Sài Gòn!
Nữ: Xin lỗi, anh thứ mấy?
Nam: Dạ, thứ ba!
Nữ: Còn em thứ sáu! Anh ba nè, anh khen chúng em là nói thiệt hay nói chơi cho vui vậy, anh ba?
Nam: Dạ, bấy lâu “Văn kỳ thanh, bất kiến kỳ hình” nên giờ vừa thấy mặt là tui mê liền hà?
Nữ: Anh mê ai? Đàn bà hay con gái?
Nam: Tôi mê đất mê người, mê những nụ cười, và mê luôn giọng hò mái dài của…
Nữ: Của ai?
Nam: Ơ của, của…bà má Bảy…
Nữ (dặm) Anh ba nè, nói anh ba đừng cười chê nghen! Con gái Mỹ Hạnh hay nói thiệt lắm anh ba à?
Nam: dạ, tôi thì thiệt tình, mà cô sáu cứ từ bụi cải, cô sải qua bụi cà hoài hà!
Nữ (câu 2): Anh ba ơi! Con gái làng em nó thiệt thà như đếm, anh ba gieo làm chi tiếng oán cho thêm buồn….
Nam: Coi kìa, cô sáu mới nói chơi có chút xíu mà em giận , em hờn…
Anh muốn hỏi chuyện thâm canh, luân vụ, cấy lúa sòng đào mương có tốt hay không vậy mà!
Nữ: vậy anh nghe em nói đây nghen…
Đánh xong Mỹ cút, ngụy nhào.
Vàng mơ ruộng lúa., hoa màu vượt lên.
Mầm hạnh phúc mọc quê em
Thay trời, đổi đất cho trọn niềm ước mơ…
LÝ ĐẤT GIỒNG
Nam: Men đất dày đường cày như thơ
Cô má hồng mà lòng keo sơn
Nữ: Gió đưa, gió đẩy mầm lên
Đừng khen em mắc cỡ.
Tánh em thì hay bắt đền,
Tang tình tang tính tình tang…
Nam: Tang, tính tình là tình tính tang.
Gái như em đấy khó tìm
Khéo tay còn lo chăm bón
Thêu viền, thêu viền trời xanh
Tang tình tang tính tính tang…
Nữ (câu 5): Anh ba ơi! Anh đừng khen em quá mà má em bả rầy, bả quở! Chứ gặp anh đây giữa đường, giữa ngõ anh hỏi mà không nói thì sợ anh bảo con nhỏ nó hay…làm lẽ…Còn ở đây nói với anh ba cho hết tình, hết nghĩa thì chắc em phải trở vô nấu bữa…
VỌNG CỔ
… cơm… chiều…
Vậy anh ba vô nhà chơi nghen. Tưới xong ruộng đậu, em về…
Nam: Cô nói vậy, tôi e không tiện quá cô sáu à!
Nữ: vậy chứ làm sao bây giờ, anh ba? Hỏng lẽ em phải ở đây nói chuyện với anh hết buổi sáng nầy hay sao?
Nam: Cô sáu à, men đất là máu thịt của màu xamh, mà màu xanh nó sinh ra hoa đỏ, vậy xin cô hãy để tôi cùng đi tưới với cô một thể cho nó trọn cái nghĩa mới quen…
Nữ: Trời đất ơi! Anh ba nói cái gì mà em hỏng hiểu à! Thôi, để em đi tưới đậu kẻo trưa rồi…
Nam (câu 6): Cô sáu à, thôi thì hỏi một câu cũng làm lâu cô đôi chút. Mà hỏi hết chuyện cô sản xuất thì một lúc cũng xong thôi…/
Nữ: ý ý, đâu có được, má em bả la chết. Ruộng em, em làm. Chuyện em, em hiểu…Ở đây nói chuyện với anh ba hoài chắc đậu, cà , dưa, thuốc nó héo hết anh ba ơi! Bà con Mỹ Hạnh sẽ chê cười em bỏ hoa màu chết khô vì đứng chơi cả buổi! Tuổi trẻ chúng em là phải làm cho quê hương đổi mới. Làng xóm yên vui no ấm mãi muôn đời…
Nam: Cảm ơn cô sáu, lời cô là ý núi sông
Xanh tươi sắc là, xanh trong lòng người..
Nữ: Nhà nông thiệt lắm anh ba ơi!
Nghĩ sao, nói vậy anh đừng cười chi em../.
TRĂNG THU DẠ KHÚC
Tác giả: Hải Đăng
- Trăng thu dạ khúc
Khúc ca âm điệu êm đềm ngày xưa đến nay
Ai khéo viết bài, dạ khúc thâm trầm
Ngày xưa nghệ sĩ đã so dây
Phím cung lay động gọi hồn trăng theo tiếng tơ.
Nhịp đời trỗi lên, hòa bản nhạc lòng
Trăng thu dạ khúc dạo bài đêm thu dưới trăng
Đây bài hòai lang, như tiếng dặn dò
Yêu thương, bên nhau dệt mộng,
Đời nghệ nhân hay kiếp con tằm
Tơ vương lòng mang nặng nợ yêu đời nên nhả tơ
Dâng người … bao ý thơ.
- Vọng cổ -
1. Có phải người nghệ sĩ ngày xưa đứng dưới trăng thu nghe tim mình rung cảm. Nên nắn phím so dây dạo lên khúc nhạc êm êm khi lướt nhẹ mấy …cung đàn. Nghe tha thiết trong ta âm điệu nhạc đời. Đem tâm tư phổ vào ca khúc, khảy tiếng lòng trỗi nhịp cả năm cung. Khúc nhạc đời tình tự non sông, hay khúc nhạc thiên nhiên hòa vào lòng nghệ thuật. Khúc hoài lang hay trăng thu dạ khúc, là tiếng dặn dò yêu thương của người nghệ sĩ ..
2. Từng nhịp đập con tim len vào nhịp nhạc, gom trọn ánh trăng thu hội tụ giữa cung đàn. Rung nhẹ dây tơ, lay động dư âm bay khắp bến đời. Nâng tiếng nhạc cưu mang đời nghệ sĩ, dâng mật ngọt cho đời trên sân khấu về khuya. Dệt lòng vui cho phím nọ thêm vui, theo lối nghệ thuật tấu khúc ca lên bài vọng cổ. Dắt dìu nhau dù bình yên hay bão tố, qua bao cuộc thăng trầm vẫn dạo bước khắp quê hương …
- Trăng thu dạ khúc -
Xáng u liu phạn liu xàg xề liu xáng liu
Liu xáng liu xề, xề liu phạn xàng
Xề phan liu ú xáng ú u
Sáo ngân trỗi nhạc tâm tình ta lắng nghe…
- Vọng cổ -
5. Tiếng sáo ai nhặt khoan bổng trầm lâng lâng trong đêm vắng có phải tiếng sáo muốn gởi tâm tư cho nàng trăng sáng. Ngũ cung ta dù hò xự xang xê cống mà từ thuở xa xưa tới muôn thu sau vẫn dệt lời ca tươi thắm …cho đời. Dìu dặt thanh âm như len giữa lòng người. Có phải người nghệ sĩ lắm yêu thương trỗi lên từ hồn thiêng sông núi, nên rút tơ lòng ngân mãi với đời vui. Như tháng Tám năm nào còn vang mãi đến muôn thu, cả dân tộc cùng khảy lên tiếng đàn độc lập. Vườn nghệ thuật luôn nở hoa trăm sắc, trên đất nước Việt Nam thơm ngát hương đời.
6. Âm điệu xưa còn lưu mãi đến ngày nay, chuyển cung bậc cho đời cao giọng hát. Dòng nước thời gian không bao giờ xoáy nát, gió xuôi chiều nâng nhạc khúc trăng thu. Thóang dư âm nghe rung cảm tâm tư, hồn nghệ sĩ đã hòa vào hồn dân tộc. Kể từ đó in dấu chân trong vườn hoa âm nhạc, mà ta nay so dây dạo lại cung đàn.
Trỗi bài dù hò xự xê xang
Trăng thu dạ khúc hỡi bạn vàng tri âm
Vườn hoa âm nhạc Việt Nam
Thơm hương nghệ thuật, tiếng đàn lời ca./.
- Trăng thu dạ khúc
Khúc ca âm điệu êm đềm ngày xưa đến nay
Ai khéo viết bài, dạ khúc thâm trầm
Ngày xưa nghệ sĩ đã so dây
Phím cung lay động gọi hồn trăng theo tiếng tơ.
Nhịp đời trỗi lên, hòa bản nhạc lòng
Trăng thu dạ khúc dạo bài đêm thu dưới trăng
Đây bài hòai lang, như tiếng dặn dò
Yêu thương, bên nhau dệt mộng,
Đời nghệ nhân hay kiếp con tằm
Tơ vương lòng mang nặng nợ yêu đời nên nhả tơ
Dâng người … bao ý thơ.
- Vọng cổ -
1. Có phải người nghệ sĩ ngày xưa đứng dưới trăng thu nghe tim mình rung cảm. Nên nắn phím so dây dạo lên khúc nhạc êm êm khi lướt nhẹ mấy …cung đàn. Nghe tha thiết trong ta âm điệu nhạc đời. Đem tâm tư phổ vào ca khúc, khảy tiếng lòng trỗi nhịp cả năm cung. Khúc nhạc đời tình tự non sông, hay khúc nhạc thiên nhiên hòa vào lòng nghệ thuật. Khúc hoài lang hay trăng thu dạ khúc, là tiếng dặn dò yêu thương của người nghệ sĩ ..
2. Từng nhịp đập con tim len vào nhịp nhạc, gom trọn ánh trăng thu hội tụ giữa cung đàn. Rung nhẹ dây tơ, lay động dư âm bay khắp bến đời. Nâng tiếng nhạc cưu mang đời nghệ sĩ, dâng mật ngọt cho đời trên sân khấu về khuya. Dệt lòng vui cho phím nọ thêm vui, theo lối nghệ thuật tấu khúc ca lên bài vọng cổ. Dắt dìu nhau dù bình yên hay bão tố, qua bao cuộc thăng trầm vẫn dạo bước khắp quê hương …
- Trăng thu dạ khúc -
Xáng u liu phạn liu xàg xề liu xáng liu
Liu xáng liu xề, xề liu phạn xàng
Xề phan liu ú xáng ú u
Sáo ngân trỗi nhạc tâm tình ta lắng nghe…
- Vọng cổ -
5. Tiếng sáo ai nhặt khoan bổng trầm lâng lâng trong đêm vắng có phải tiếng sáo muốn gởi tâm tư cho nàng trăng sáng. Ngũ cung ta dù hò xự xang xê cống mà từ thuở xa xưa tới muôn thu sau vẫn dệt lời ca tươi thắm …cho đời. Dìu dặt thanh âm như len giữa lòng người. Có phải người nghệ sĩ lắm yêu thương trỗi lên từ hồn thiêng sông núi, nên rút tơ lòng ngân mãi với đời vui. Như tháng Tám năm nào còn vang mãi đến muôn thu, cả dân tộc cùng khảy lên tiếng đàn độc lập. Vườn nghệ thuật luôn nở hoa trăm sắc, trên đất nước Việt Nam thơm ngát hương đời.
6. Âm điệu xưa còn lưu mãi đến ngày nay, chuyển cung bậc cho đời cao giọng hát. Dòng nước thời gian không bao giờ xoáy nát, gió xuôi chiều nâng nhạc khúc trăng thu. Thóang dư âm nghe rung cảm tâm tư, hồn nghệ sĩ đã hòa vào hồn dân tộc. Kể từ đó in dấu chân trong vườn hoa âm nhạc, mà ta nay so dây dạo lại cung đàn.
Trỗi bài dù hò xự xê xang
Trăng thu dạ khúc hỡi bạn vàng tri âm
Vườn hoa âm nhạc Việt Nam
Thơm hương nghệ thuật, tiếng đàn lời ca./.
VẦNG TRĂNG SÔNG TRẸM
Tác giả: Phi Hùng
- Lý trăng soi -
Ơi vầng trăng soi tóc ai buông dài
Theo mái chèo khoan thai, gió lay bóng dừa
Bông tràm đong đưa theo sóng khua mạn thuyền
Câu hò giao duyên
Tình ai tha thiết, ai biết lòng ai
Vầng trăng nghiêng áo bay bay
Theo tháng năm dài, theo mộng tình say...
- Vọng cổ -
1. Tôi say tiếng hát của cô gái chèo thuyền chở đầy trăng trên dòng sông Trèm Trẹm. Tiếng cô gái nhặt khoan như lời trái tim ai nghèn nghẹn ...đêm nào. Tôi làm sao quên được ánh mắt dâng trào. Cô gái Cái Tàu chiều chiều ngồi chải tóc, nhìn cánh cò, lòng mong đợi bóng người đi. Ai biết cô đang mơ ước những gì, ngày hội ngộ giữa mùa sen trắng nở....Hay âm thầm thương nhớ giữa trời đông, chỉ có cô mới hiểu được lòng người chung thủy.
2. Thời gian qua, trăng tròn rồi lại khuyết, người năm xưa sao biền biệt mãi không về. Để nhớ để thương đè nặng câu thề.Vì tiếng gọi núi sông, cô một mình lặn lội, hết Cạnh Đền, Sông Đốc đến Tam Giang. Hết Chắc Băng, xuôi đò dọc, đò ngang, vào Huyện Sử qua rừng tràm U Minh Hạ. Vì tình yêu, vì quê hương mẹ, cô bám đất kiên cường như rừng đước Cà Mau.
- Lý Chiều Chiều -
Chiều chiều... Trên bến sông... Ai chờ mong...
Mong chờ mong....
Tiếng ca như lòng thương nhớ
Chín năm nhớ thương âm thầm
Đêm đêm ngắm trăng xuyên cành
Hương tràm ngạt ngào lan nhanh
Xanh xanh áo ai mây trời
Lao xao sóng xô vang lời
Tơ vàng trên dòng sông rơi
Bâng khuâng lặng nghe trang đời...
- Vọng cổ -
5. Đời cô gái như chuyện cổ tích trên vùng sông nước. Hồn lâng lâng theo con thuyền xuôi ngược, nhìn trăng nghiêng nghiêng mà tôi cứ ngỡ bước …chân người. Sao lung linh hay ánh mắt cô cười. Là con cháu bà Trưng, bà Triệu, cô đã một thời oanh liệt, dọc ngang. Ôi! Cô gái Cáu Tàu vừa đẹp lại vừa ngoan, vừa chung thủy lại vừa mang chí cả. Thới Bình ơi! Trăng đêm nay thương quá. Vì trong trăng có một phần má thắm, môi hồng....
6. Đêm nay trên dòng sông Trèm Trẹm, trăng soi đường như dãy sông Ngân. Hàng dừa nước như vẫy tay chào người cũ, tôi tìm về Cái Tàu thăm lại người xưa. Còn đâu nữa cô gái chiều chiều ngồi chải tóc, nơi ấy bây giờ là cây phượng đầy bông. Màu phượng đỏ như tấm lục hồng trên nấm mộ, tôi còn đây sao cô vội bỏ đi rồi....
Thới Bình ơi! Đời cô gái như một trang huyền thọai.
Bên một người khơi dậy những kỷ niệm ngày xưa.
Từ đây cho đến bao giờ
Vầng trăng sông Trẹm.... Ai chờ đợi ai ./.
- Lý trăng soi -
Ơi vầng trăng soi tóc ai buông dài
Theo mái chèo khoan thai, gió lay bóng dừa
Bông tràm đong đưa theo sóng khua mạn thuyền
Câu hò giao duyên
Tình ai tha thiết, ai biết lòng ai
Vầng trăng nghiêng áo bay bay
Theo tháng năm dài, theo mộng tình say...
- Vọng cổ -
1. Tôi say tiếng hát của cô gái chèo thuyền chở đầy trăng trên dòng sông Trèm Trẹm. Tiếng cô gái nhặt khoan như lời trái tim ai nghèn nghẹn ...đêm nào. Tôi làm sao quên được ánh mắt dâng trào. Cô gái Cái Tàu chiều chiều ngồi chải tóc, nhìn cánh cò, lòng mong đợi bóng người đi. Ai biết cô đang mơ ước những gì, ngày hội ngộ giữa mùa sen trắng nở....Hay âm thầm thương nhớ giữa trời đông, chỉ có cô mới hiểu được lòng người chung thủy.
2. Thời gian qua, trăng tròn rồi lại khuyết, người năm xưa sao biền biệt mãi không về. Để nhớ để thương đè nặng câu thề.Vì tiếng gọi núi sông, cô một mình lặn lội, hết Cạnh Đền, Sông Đốc đến Tam Giang. Hết Chắc Băng, xuôi đò dọc, đò ngang, vào Huyện Sử qua rừng tràm U Minh Hạ. Vì tình yêu, vì quê hương mẹ, cô bám đất kiên cường như rừng đước Cà Mau.
- Lý Chiều Chiều -
Chiều chiều... Trên bến sông... Ai chờ mong...
Mong chờ mong....
Tiếng ca như lòng thương nhớ
Chín năm nhớ thương âm thầm
Đêm đêm ngắm trăng xuyên cành
Hương tràm ngạt ngào lan nhanh
Xanh xanh áo ai mây trời
Lao xao sóng xô vang lời
Tơ vàng trên dòng sông rơi
Bâng khuâng lặng nghe trang đời...
- Vọng cổ -
5. Đời cô gái như chuyện cổ tích trên vùng sông nước. Hồn lâng lâng theo con thuyền xuôi ngược, nhìn trăng nghiêng nghiêng mà tôi cứ ngỡ bước …chân người. Sao lung linh hay ánh mắt cô cười. Là con cháu bà Trưng, bà Triệu, cô đã một thời oanh liệt, dọc ngang. Ôi! Cô gái Cáu Tàu vừa đẹp lại vừa ngoan, vừa chung thủy lại vừa mang chí cả. Thới Bình ơi! Trăng đêm nay thương quá. Vì trong trăng có một phần má thắm, môi hồng....
6. Đêm nay trên dòng sông Trèm Trẹm, trăng soi đường như dãy sông Ngân. Hàng dừa nước như vẫy tay chào người cũ, tôi tìm về Cái Tàu thăm lại người xưa. Còn đâu nữa cô gái chiều chiều ngồi chải tóc, nơi ấy bây giờ là cây phượng đầy bông. Màu phượng đỏ như tấm lục hồng trên nấm mộ, tôi còn đây sao cô vội bỏ đi rồi....
Thới Bình ơi! Đời cô gái như một trang huyền thọai.
Bên một người khơi dậy những kỷ niệm ngày xưa.
Từ đây cho đến bao giờ
Vầng trăng sông Trẹm.... Ai chờ đợi ai ./.
VƯỜN TIÊU QUÊ MẸ
Tác giả: Hà Nam Quang
Ầu... ơ... con chim đa đa đậu nhánh đa đa
Chồng gần sao con không lấy đi lấy chồng xa
Mai kia cha yếu mẹ già
Chén cơm đôi đũa... à... ơi...
Ầu... ơ... chén cơm đôi đũa, chung trà ai dâng?
- Đoản khúc Lam Giang -
Từng chiều buồng rưng rưng
Nắng hắt hiu bên vườn tiêu xanh
Vườn tiêu thuở xưa mẹ trồng
Sao quên được những mùa tiêu chín
Mẹ thường ngồi ưu tư
Để lắng nghe trong lòng giọt buồn
Qua từng ngày xuân xanh
Ánh mắt sâu thêm niềm nhớ mong
Ngày ngào nhìn cha đi
Nắng ngả bên đồi
Tiêu chín hương nồng
Rồi vươn tiêu vắng bóng cha
Chờ mong, chờ mong
Nhưng bóng người đi chẳng về
Đôi mắt mẹ sâu nỗi buồn
Xưa ẵm con thơ đứng chờ chồng
Vườn tiêu ấm bóng xưa
Nay nhìn con đi
Tiễn con theo chồng, bóng già cô đơn
Đứa con theo chồng cay xé vườn tiêu xanh
- Vọng cổ -
1. Mẹ ơi, con đã về đây giữa vườn tiêu Bắc Đảo mà nghe từng hạt tiêu cay rơi vào nỗi nhớ, từng hạt tiêu cay rơi trong đôi mắt ...lưng tròng. Tiếng ầu ơ xưa theo gió thì thầm. Con chim đa đa đậu nhánh đa đa, chồng gần sao con không lấy, đi lấy chồng xa. Lấy chồng xa là con xa mẹ, xa Đảo hiền hòa xa cả vườn tiêu. Để chiều nay về đứng giữa lòng quê mà nghe từng hạt tiêu se tròn nỗi nhớ...
2. Trăm nọc tiêu cay một gian nhà nhỏ, cuộc đời mẹ tôi sáng tỏ mấy thăng trầm. Con vừa lên ba, mẹ lặng lẽ tiễn chồng. Buổi cơm chia tay mẹ không giấu được dòng nước mắt, nhưng sợ cha buồn mẹ nói: “Tại tiêu cay”. Rồi cha về chỉ bằng một cái tin, thêm lần nữa mẹ giấu lòng mình vào hạt tiêu nhỏ bé. Vườn cũ còn xanh trăm dây tiêu say hạt, mà lòng mẹ đành tắt lịm nỗi chờ mong…
- Ngâm Sa mạc -
Cay ở đầu môi, hay giữa tim
Giờ đây biết bóng mẹ đâu tìm?
Nọc tiêu chung thủy, dây tiêu mướt
Se hạt tình chung, hạt nhớ nhung
- Vọng cổ -
5. Mẹ ơi, con chim đa đa đậu nhánh đa đa, chồng gần sao con không lấy đi lấy chồng xa để vườn tiêu xưa mẹ mỏi mắt đợi con ... về. Mai kia cha yếu mẹ già. Mai kia - đâu phải điều bất chợt, mà dạo nào con không chịu hiểu lời ru. Để chiều nay về giữa vườn tiêu, con mới thấm cái cay xưa mẹ nói. Ơi, những lời ru bị lãng quên theo năm tháng, nay sống giữa lòng con se từng hạt cay nồng.
- Đoản khúc lam giang - (4 câu cuối)
Xưa ẳm con thơ đứng chờ chồng
Vườn tiêu ấm bóng xưa. Nay nhìn con đi
Tiễn con theo chồng nén lòng ưu tư
Bóng con xa rồi cay xé vườn tiêu xanh
6. Vườn tiêu xanh long lanh từng giọt nước, Bắc Đảo chiều mưa cho lạnh bước chân về.
Hạt tiêu nào làm ướt mắt mẹ xưa
Nay cay rát trong đôi mắt trẻ
Trời mưa ướt hạt tiêu già
Sao con đành lòng đi lấy chồng xa ./.
Ầu... ơ... con chim đa đa đậu nhánh đa đa
Chồng gần sao con không lấy đi lấy chồng xa
Mai kia cha yếu mẹ già
Chén cơm đôi đũa... à... ơi...
Ầu... ơ... chén cơm đôi đũa, chung trà ai dâng?
- Đoản khúc Lam Giang -
Từng chiều buồng rưng rưng
Nắng hắt hiu bên vườn tiêu xanh
Vườn tiêu thuở xưa mẹ trồng
Sao quên được những mùa tiêu chín
Mẹ thường ngồi ưu tư
Để lắng nghe trong lòng giọt buồn
Qua từng ngày xuân xanh
Ánh mắt sâu thêm niềm nhớ mong
Ngày ngào nhìn cha đi
Nắng ngả bên đồi
Tiêu chín hương nồng
Rồi vươn tiêu vắng bóng cha
Chờ mong, chờ mong
Nhưng bóng người đi chẳng về
Đôi mắt mẹ sâu nỗi buồn
Xưa ẵm con thơ đứng chờ chồng
Vườn tiêu ấm bóng xưa
Nay nhìn con đi
Tiễn con theo chồng, bóng già cô đơn
Đứa con theo chồng cay xé vườn tiêu xanh
- Vọng cổ -
1. Mẹ ơi, con đã về đây giữa vườn tiêu Bắc Đảo mà nghe từng hạt tiêu cay rơi vào nỗi nhớ, từng hạt tiêu cay rơi trong đôi mắt ...lưng tròng. Tiếng ầu ơ xưa theo gió thì thầm. Con chim đa đa đậu nhánh đa đa, chồng gần sao con không lấy, đi lấy chồng xa. Lấy chồng xa là con xa mẹ, xa Đảo hiền hòa xa cả vườn tiêu. Để chiều nay về đứng giữa lòng quê mà nghe từng hạt tiêu se tròn nỗi nhớ...
2. Trăm nọc tiêu cay một gian nhà nhỏ, cuộc đời mẹ tôi sáng tỏ mấy thăng trầm. Con vừa lên ba, mẹ lặng lẽ tiễn chồng. Buổi cơm chia tay mẹ không giấu được dòng nước mắt, nhưng sợ cha buồn mẹ nói: “Tại tiêu cay”. Rồi cha về chỉ bằng một cái tin, thêm lần nữa mẹ giấu lòng mình vào hạt tiêu nhỏ bé. Vườn cũ còn xanh trăm dây tiêu say hạt, mà lòng mẹ đành tắt lịm nỗi chờ mong…
- Ngâm Sa mạc -
Cay ở đầu môi, hay giữa tim
Giờ đây biết bóng mẹ đâu tìm?
Nọc tiêu chung thủy, dây tiêu mướt
Se hạt tình chung, hạt nhớ nhung
- Vọng cổ -
5. Mẹ ơi, con chim đa đa đậu nhánh đa đa, chồng gần sao con không lấy đi lấy chồng xa để vườn tiêu xưa mẹ mỏi mắt đợi con ... về. Mai kia cha yếu mẹ già. Mai kia - đâu phải điều bất chợt, mà dạo nào con không chịu hiểu lời ru. Để chiều nay về giữa vườn tiêu, con mới thấm cái cay xưa mẹ nói. Ơi, những lời ru bị lãng quên theo năm tháng, nay sống giữa lòng con se từng hạt cay nồng.
- Đoản khúc lam giang - (4 câu cuối)
Xưa ẳm con thơ đứng chờ chồng
Vườn tiêu ấm bóng xưa. Nay nhìn con đi
Tiễn con theo chồng nén lòng ưu tư
Bóng con xa rồi cay xé vườn tiêu xanh
6. Vườn tiêu xanh long lanh từng giọt nước, Bắc Đảo chiều mưa cho lạnh bước chân về.
Hạt tiêu nào làm ướt mắt mẹ xưa
Nay cay rát trong đôi mắt trẻ
Trời mưa ướt hạt tiêu già
Sao con đành lòng đi lấy chồng xa ./.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
